Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2019

Người đón đưa trẻ chưa ký hợp đồng với trường Gateway

-Rỉ tai với VietNamNet lúc 23h30 tối 9/8, bà Nguyễn Bích Quy cho nhân thức bà khiến cho việc với trường Gateway 2 lần và chưa lần nào có hợp đồng.

Tối khuya ngày 9/8, trở về nhà sau thời gian làm việc với tổ chức tính năng về sự việc sinh viên lớp 1 trường Gateway (Hà Nội) tử trận khi bị chẳng chú ý trên xe, bà Nguyễn Thị Bích Quy - người đón đưa học sinh trên chuyến xe định mệnh - đã có cuộc mua bán với VietNamNet.

Phóng viên:Bà có thể kể lại ngày hôm xảy ra sự việc?

Bà Nguyễn Bích Quy: Buổi sáng, tôi đi xe máy đến rồi để ở trong trường, bên ngoài đã có tài xế chờ sẵn.

6h15 tôi mở màn đi tới điểm đón đầu tiên tại các con phố Nguyễn Chí Thanh. Khoảng 6h40 thì xe tới điểm đón cháu Long (học sinh bị tử vong) ở số 1 Trung Hòa, Cầu Giấy. Sau khi đón cháu trong khoảng người giúp việc của mái ấm, tôi đưa lên xe và để cháu ngồi ở trong cùng hàng thứ 2 trong khoảng cuối lên.

Khi đó, cháu mặc áo màu đỏ, quần sẫm màu, chân đi dép lê. Tới điểm cuối có nhì cháu tí hon lớp 1 đi học ngày trước tiên nên rất dát và quấy khóc. Tôi cứ thế dỗ các cháu. Khi tới trường là khoảng 7h20, tôi mở cửa xe cả ở trên cabin lẫn cửa dưới cho học sinh xuống. Còn 2 cháu mới tham gia không chịu xuống nên tôi nhấc 1 cháu, tay kia vẫn bế cháu còn lại. Tôi nhòm vào xe thì không thấy bạn nào nên đã đóng cửa. Sau đó tài xế đánh xe đi về còn tôi dẫn các cháu tham gia trường.

Xe đến trường đúng lúc học sinh tham gia lớp, khi đến cửa thì các cháu ùa vào.

Trên tay tôi vẫn bế một cháu và dắt theo cháu còn lại đi vào và lên nhà ăn ở tầng 2. Lẽ ra, dẫn các cháu vào là tôi cũng ngừng việc. Nhưng bữa nay vì hai cháu kia bám không chịu rời nên tôi đã vào lấy sữa và xôi cho cháu ăn rồi dẫn 2 cháu lên lớp. Sau đó, tôi xuống ký bàn giao đủ 13 cháu (tính cả cháu Long) rồi đi về. Đến 16h kém 15, tôi lại tới trường để đón các cháu.

Lúc này tài xế đã chờ ở ngoài. Khi tôi tham gia đón thì chỉ thấy 9 cháu và thiếu cháu Long (3 cháu khác đã được bác mẹ đón).

Ngay sau đó, tôi đã báo cho một cô giáo; cô giáo này tiếp tục báo tới Ban giám hiệu nhà trường. Cô ấy cũng bảo tôi dẫn 9 cháu ra xe trước rồi vào tậu bạn Long sau. Khi tôi vừa tạo dựng cửa xe, học sinh đã kêu lên có người chết.

"Lúc đó, tôi run hết cả chân tay, không làm được gì hết. Có một phụ huynh gần đó đã bế Long chạy vào phòng y tế của trường để cấp cứu".

Khi ấy, tôi không thể chạy theo vì phải ở lại trông các cháu. Còn lái xe đã gọi điện cho nhà xe để báo tình hình. Nhà xe nói cứ đưa các cháu về mái nhà sau đó quay lại trường.

Trên xe, tôi bảo với ông Phiến tài xế là: “Cầu trời khấn phật cho cháu thở lại thì mình cũng đỡ; chứ cháu mà có nhân tố gì thì bản thân chỉ có bị đi tù thôi”.

Ông Phiến khi đó cũng thu được đa dạng cuộc máy tính bảng gọi đến. Ông ấy bảo với tôi “Thôi không rỉ tai ấy, để lặng cho ông ấy dồn vào một chỗ lái xe”. Trong suốt quãng các con phố đó, ông ấy vắng lặng.

Người đưa đón trẻ chưa ký hợp đồng với trường Gateway
Bà Nguyễn Bích Quy trao đổi với VietNamNet. Ảnh: Phạm Hải

Sau khi đưa hết học sinh về các điểm, tôi và ông Phiến quay lại trường. Có một cô giáo đưa cho chúng tôi mỗi người một tờ giấy để khai báo sự việc. Mới viết được một số dòng thì ông Phiến chiếm được laptop báo cháu Long đã bị mất đi. Ngồi một lúc thì công an tham gia và bắt tôi và tài xế lên phường để khai báo. Họ giữ tôi, thu laptop và tra hỏi đến gần 3h30 sáng hôm sau mới dứt.

Tương tự, từ lúc sinh viên lên xe và xuống xe bà đều không rà soát về sĩ số?Bà cũng không nhìn thấy sự vắng mặt của Long?

Vì vướng 2 cháu mới quấy khóc quá nên tôi vừa phải bế, vừa phải dắt các cháu tham gia. Lúc đó, tôi không kiểm soát được và cũng không thể đếm được. Cửa từ thành lập sẵn nên các cháu ùa tham gia, lẫn cả tham gia với những xe khác; còn tôi thì đi theo sau. Trước đó tôi cũng đã nhòm vào trong xe nhưng thấy không còn bạn nào nên mới đóng cửa.

Bà nói không giữ vững được, vậy còn nhà trường? Có lẽ nào trường không có bộ phận tiếp thụ xem con số 13 sinh viên ấy đã đủ hay chưa?

Không có người nào rà soát lại số lượng. Mới vào đầu năm nên chưa có. Tôi đón 13 cháu rồi tự ghi vào sổ. Chỉ đến khi vào lớp, cô giáo chủ nhiệm điểm danh, thấy thiếu như thế nào thì mới báo lên ban giám hiệu nhà trường để gọi cho mái nhà hoặc gọi cho người đón. Nhưng ngày hôm ấy, tôi không nhận được cuộc gọi nào, cũng không thấy ai hỏi gì cả.

Hôm xảy ra sự việc bà có thấy cháu Long có bộc lộ gì dị thường không?

Cháu khi ấy hoàn toàn thông thường, rất vui miệng. Buổi trước tiên tôi cũng đón cháu và cháu là người nhỏ xíu nhất vì hôm ấy nhì bạn nhỏ nhắn kia chưa đi học. Tôi cũng dẫn cháu lên nhà ăn, lấy bánh kẹo cho cháu. Cháu rất phổ biến và vui mắt.

Sáng khi đi học, cháu mặc áo màu đỏ, nhưng khi xem trích xuất camera lúc bế cháu ra thì cháu lại mặc áo xám. Nhân tố này có thể lý giải như thế nào?

Tôi cũng không nhân thức gia đình cháu có cho áo tham gia balo hay không; rồi không biết cháu có biết thay không. Lúc hoảng loạn như thế, sao cháu có thể nhân thức thay áo? Tôi cũng tự đặt ra rộng rãi thắc mắc và cảm thấy nghi ngại về chi tiết này, nhưng cũng không lý giải được.

Khi tôi tạo dựng cửa ra thì đã thấy cháu nằm ngay sau ghế lái xe và ở dưới sàn. Cháu nằm ngửa, chân tay giạng thẳng và áo đã bị thay.

Khi tạo dựng cửa xe tham gia buổi chiều, bà có thấy bao quanh cháu L. có điều gì khác lại không?

Buổi chiều, tôi thấy một quả bóng bay có dây buộc ở trong xe. Tôi không chắc buổi sáng đã có chưa, nhưng ví như của cháu nào đó thì cháu ấy đã cầm theo. Cụ thể này tôi cũng quên chưa khai báo với công an.

Ngày hôm đó có phải ông Phiến tài xế là người sau cùng rời khỏi xe?

Đúng là thế. Nhưng hôm đó ông ấy cũng không kiểm tra xe. Đáng lẽ như bình thường sẽ phải kiểm tra xe, kéo các rèm lại, sau đó khóa xe và trở về.

Bà với ông Phiến mở đầu làm cho việc với nhau trong khoảng khi nào và bà đánh giá như thế nào về ông Phiến?

Tôi cũng không quen nhân thức ông Phiến trước đây. Qua giới thiệu của trưởng đội ngũ xe nên tôi đi làm cho. Mới làm việc với nhau được 2 hôm thì bình chọn thế nào. Nhưng về căn bản cảm kiếm được cũng tốt.

Bà đã ký thích hợp đồng với trường Gateway hay nhà xe chưa? Thích hợp đồng của bà với trường có những pháp luật gì? Có quy định cụ thể về quy trình đón đưa học sinh không?

Tôi chưa ký gì với cả nhì bên. Tôi chỉ làm theo thời vụ. Trước đó tôi khiến cho tạp dịch ở một trọng tâm dạy Toán tư duy. Sau đó tôi không muốn làm cho nữa và được chú Đoàn – trưởng quản lý đội xe - cũng là láng giềng gọi đi làm cho công tác đưa đón sinh viên nên tôi đã đi. Tôi mới đi làm cho buổi thứ 2 nên nhà trường chưa nói gì tới việc ký thích hợp đồng. Tới buổi thứ 2 thì xảy ra chuyện như thế.

Tức thị trước đó bà cũng chưa từng làm việc với chỉ đạo nhà trường hay cán bộ nhân viên?

Năm ngoái, do cô đón trẻ nghỉ việc chợt xuất nên tôi đã khiến cho trường Gateway một 04 tuần thì tới kỳ nghỉ hè. Mức lương tôi thu được khi ấy là 2,8 triệu/ 04 tuần.

Tương tự, bà cũng chưa được huấn luyện việc đưa đón học sinh như thế nào?

Mấy lần chú Đoàn gọi đi họp nhưng tôi bận vì tôi vẫn phải làm ở trọng điểm kia.

Kể trong khoảng sau sự việc, nhà trường đã từng liên hệ với bà lần nào hay chưa?

Từ ngày xảy ra sự việc, phía nhà trường mới chỉ địa chỉ tới mái nhà tôi vì khi ấy tôi vẫn đang bị giữ trong huyện. Chiều 8/8, nhà trường đã họp để thuê trạng sư cãi cho nhà trường, tài xế và tôi. Còn về phía nhà xe thì đã đòi hỏi gia đình tôi nộp sơ yếu lý lịch để khiến cho thích hợp đồng. Dĩ nhiên mái nhà tôi không cung cấp để nhà xe làm cho nhân tố đó.

Những ngày qua, cảm xúc của bà như thế nào?

Tôi rất bi thiết vì sự việc xảy ra khi cháu còn quá ốm. Cháu cũng là đứa trẻ rất ngoan. Ngoài ra đó, vài tin tức cho rằng cháu biện hộ nhau trên xe và bị tôi đánh. Tôi là người rất quý con trẻ nên mới khiến cho công tác này. Lương có 2,8 triệu mà tôi vẫn làm cho. Tại sao tôi có thể đánh cháu? Việc cháu mệnh chung phiên bản thân tôi cũng rất ảm đạm, ăn không ngon, cũng chẳng thể ngủ được.

Sau sự cố này theo bà bổn phận lớn nhất thuộc về người nào?

Trách nhiệm lớn nhất chắc thuộc về tôi, do vì tôi đảm trách việc đón đưa và tôi đã để quên cháu.

Nhưng tôi cũng không chắc lắm việc mình có quên cháu thật hay không. Việc cháu mất thì pháp y sẽ phải làm cho rõ xem cháu có mất do lý do gì khác không. Tôi cũng rất hoang mang. Cũng có thể cháu đi tham gia trường dứt bị sao đấy chứ không phải do tội trạng của tôi.

Xin cảm ơn bà!

Thanh Hùng - Thuý Nga - Phạm Hải(Chấp hành)


Xem thêm: dịch vụ bất động sản

0 nhận xét:

Đăng nhận xét