Thứ Ba, 13 tháng 8, 2019

Lần đầu tiên tôi thấy phụ vương chính mình khóc - ngày hôm ấy, tôi đã có bài học lớn nhất cuộc đời: Một giây biết hành động, cả đời không ân hận!

chậm triển khai là lần trước tiên trong đời tôi thấy phụ thân bản thân khóc. Vào tháng 5 năm 2010, khi tôi đang nhận làm thêm một công việc mùa hè – làm nhân viên cứu hộ, tôi có thời gian ở nhà với phụ thân mẹ. Và hôm đó là một trong những ngày mà nhịn nhường như mọi thứ thật tồi tệ. Lần lượt từng thứ chất chồng lên nhau, toàn bộ áp lực được tạo ra và tôi nhân thức ngay trong chốc lát bước qua cửa, sau khi tôi bước xuống xe vào nhà, mọi phiền não từ công việc sẽ tan biến.

Tôi bước vào nhà và nói: "Chào mẹ". Tôi ủ ấp lấy bà. Còn phụ thân tôi ngồi trên ghế trong phòng khách: "Brian, ngày bữa nay của con thế nào?". Tôi ôm ấp ông ấy. Đến giờ ăn, chúng tôi đứng dậy, tự xếp đồ ăn tham gia đĩa của bản thân mình và ra phòng khách để khiến một vấn đề chúng tôi mến mộ làm cùng nhau, đó là cùng xem một bộ phim. Sự căng thẳng từ công việc bặt tăm hoàn toàn và tôi đang ở một trong những nơi làm cho tôi hạnh phúc nhất.

Lúc đó, thân phụ tôi đứng dậy để đi xem ông nội tôi. Ông đang tắm. Ông đã sống phổ biến với mái ấm tôi, tính tới nay là khoảng 10 năm. Năm nay, ông 83 tuổi. Ông cần một tẹo trợ giúp trong khoảng con cháu để khiến cho mọi thứ. Một phút sau khi phụ thân tôi đi, chúng tôi ngồi đó, thanh bình, lạng lẽ và thảnh thơi.. Và không tới 1 giây, số đông yếu tố đó vỡ lẽ ngay ngay tức khắc.

Trước khi biết yếu tố đó, tôi đã với lấy chiếc laptop không dây và chạy lên cầu thang. Tôi chạy vào phòng tắm và khi bước vào, tôi thấy thân phụ chính mình kéo ông nội tham gia lòng, nước mắt lưng tròng và ấp ủ lấy ông. Thân thể ông nội vẫn còn ướt, nai lưng truồng. Cánh tay của ông nội bị treo ngược. Đầu ông ngửa ra, miệng há hốc. Và khi toàn bộ cảm xúc đang dâng trào, tôi cảm thấy tâm não bản thân mình như bị tách ra ở giữa.

Lần đầu tiên tôi thấy cha mình khóc - ngày hôm ấy, tôi đã có bài học lớn nhất cuộc đời: Một giây biết hành động, cả đời không hối hận! - Ảnh 1.

Lúc đó, tôi chỉ có nhị lựa chọn, và tôi biết dù bản thân chọn lựa gì, cuộc đời của tôi cũng sẽ đổi mới mãi mãi. Tôi nhân thức trong chốc lát đó, tôi có sự chọn lựa giữa hành động và không hành động. Bạn đã bao giờ ở trong một thời gian mà bạn thấy rõ ràng bản thân có nhị sự chọn chưa? Đối với bạn, có thể nó không hề là một trường thích hợp nguy cấp doạ dọa tính mệnh. Đối với bạn, đó có thể là thời gian khi mà sau cuối bạn nói "Xong xuôi việc rồi, tôi đi đây" hay "Tôi sẽ rời bỏ công tác này, tôi cảm thấy bản thân đang ở trong một mối quan hệ không lành mạnh" nhưng cũng có thể là khi bạn quyết định nói "Anh yêu em. Anh chuẩn bị cho yếu tố này" hoặc ngày hôm nay, nhìn tham gia gương, bạn tự tin tuyên bố "Bữa nay sẽ là ngày mày làm nhân tố đó". 

Và ngày hôm đó, tôi đã quyết định hành động. Tôi nói với cha: "Cha, ta cần đặt ông nằm thẳng. Mẹ, điện thoại đây, hãy gọi 911. Nói cho họ biết liên hệ nhà chúng ta và đừng quên cho họ nhân thức ta đang chạm chán chuyện gì". Chúng tôi nâng người ông lên và đặt ông trên mặt đất. Tôi biết bản thân mình cần rà soát sự sống của ông, cho nên tôi cúi xuống. Tôi đặt đầu ngang miệng ông để lắng tai và cảm nhận hơi thở. Tôi đang nhìn xuống ngực của ông để xem hiện trạng tim.

Và rồi, tôi lấy hai ngón tay tới động mạch cảnh của ông để cảm kiếm được nhịp tim. Khi tôi đang rà soát, tôi cúi xuống. Không có hơi thở. Ngực của ông không đi lại. Nhưng có một nhịp tim rất nhỏ tuổi vẫn đang đập. Vậy là tôi cúi xuống và khởi đầu hô hấp nhân tạo. Khi ở tư thế đó, cơ thể tôi đang run rẩy, cảm giác như chẳng thể tiếp tục nhưng tôi nhân thức đó là đông đảo những gì tôi có thể làm cho đến khi có sự hiện diện của người khác như một chuyên viên cấp cứu hay một chưng sĩ.

Tôi vẫn phải tiếp diễn nhưng cánh tay và đôi chân tôi run rẩy. Tôi sẽ khiến cho tốt nhất có thể cho tới khi tôi vô cùng và cảm giác khi đã 30, 40 phút trôi qua, có người chạm đóng vai tôi, lần này chuyên viên cấp cứu tới thật. Ngày hôm đó, tôi thấy bản thân mình đã cứu một mạng người nhưng trưởng viên chức cấp cứu nói với tôi rằng ông đã gặp gỡ một cơn đau tim rất nặng, ông đã ra đi hầu hết ngay lập tức, nhịp tim mà tôi cảm thu được không gì hơn một tiếng vang hay dư chấn của cơn sốc.

Tôi thấy bản thân mình thất bại. Tôi đã không cứu được bạn nào. Tối hôm đó, phụ vương tôi gọi tôi vào phòng và nói: "Nếu như không có con ở đây, phụ thân đã không nhân thức phải làm cho gì. Và trong suốt phần còn lại của thế cuộc, ta đã nghi ngờ vấn đề đó. Ví như ta biết phải khiến gì thì ông nội đã sống tới phút giây này. Do vì con đã ở đây, đã hành động và không ngập ngừng, ta nhân thức thời điểm của ông nội hữu hạn và ta có thể ông ấy ra đi trong yên bình".

Đôi lúc bạn sẽ cứu chính xác chính những người bạn dự trù. Nhiều lúc, một ai đó mà bạn thậm chí không nhìn thấy hoặc không đợi mong sẽ được lợi lợi từ những cố gắng của bạn và đôi khi người bạn cứu chính là bạn. Tôi đã học được một trong những bài học lớn nhất trong thế cục mình: Bạn sẽ chẳng thể nhân thức đúng đắn bản thân cứu được bao nhiêu người cho đến khi bạn hành động.

Theo SUB Factory

Theo Brian Drury

Trí thức trẻ


Xem nhiều hơn: bds

0 nhận xét:

Đăng nhận xét