Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2019

Kể về đứa con 7 tuổi vẫn nũng nịu, chưa tự giác, ông chủ người Việt làm một việc này làm viên chức Nhật bất ngờ và cảm kích

Nhắc đến thương buôn Ngô Hùng Lâm, Trong con mắt của bằng hữu Nhật Phiên bản, ông là một trong những thương lái người Việt Nam trước tiên và là một trong không đa dạng những nhà buôn người nước ngoài gặt hái thắng lợi ở giang sơn mặt trời mọc- nơi mà người tiêu xài nổi tiếng khó chịu và chỉ tin sử dụng "hàng nội".

Ông vốn sinh ra tại Vũng Tàu năm 1961 trong gia đình có năng lực tài chính thấp có 8 anh chị em. Năm 17 tuổi, bí bách với cảnh mái nhà, hy vọng thay đổi số mệnh bần cùng, ông trốn nhà tậu cách vượt biển sagn nước ngoài thành lập công ty.

Năm 1997, thương nhân Ngô Hùng Lâm là người đã đưa gốm Bát Tràng của Việt Nam tới Nhật Bạn dạng. Năm 2003, ông mở rộng sang lĩnh vực kinh doanh hoa và cây cảnh. Từ cửa hàng bé dại giữa ruộng lúc đầu, trải qua phổ thông gian truân, lái buôn này đã xây đắp được siêu thị chuyên về hoa, cây cảnh, gốm sứ và đồ khiến cho vườn với quy mô làng nhàng 5.000 m2.

Kể về đứa con 7 tuổi vẫn nhõng nhẽo, chưa tự giác, ông chủ người Việt làm một việc này khiến nhân viên Nhật bất ngờ và cảm kích - Ảnh 1.

Một trong những nhân tố làm cho vị doanh gia này thắng lợi chính là nghệ thuật lãnh đạo. Ông Lâm từng ví khiến lãnh đạo một tổ chức kinh doanh cũng giống như lèo lái một con thuyền giữa biển khơi. Chạm mặt sóng to gió lớn, trong khoảng thuyền trưởng đến thuyền viên đều phải tầm thường tay dốc sức mới vượt lên được bão tố.

Vị thương buôn này từng kể lại trong cuốn sách về thế cục bản thân câu chuyện nhỏ xíu về cách nhiệt tình đến nhân viên:

Lần khác, một nhân viên của siêu thị than phiền rằng đứa con của cô ấy năm nay tuy đã 7 tuổi rồi mà vẫn còn nũng nịu, chưa tự giác và không chịu giúp đỡ cha mẹ khiến cho việc nhà. Điều này làm cho cô rất buồn phiền, đi làm mà tâm cảnh không khỏi run sợ, lo lắng cho con bản thân mình ở nhà. Đây cũng là một trường thích hợp hiếm vì con nít rất ý thức và tự giác, chung 5 tuổi các ốm đã biết phụ giúp mái ấm.

Lắng nghe ngọn nguồn câu chuyện, nghĩ ngợi một hồi tôi khuyên viên chức đó: "Cô giúp tôi chuyển lời này tới cháu: Bác bỏ giám đốc của mẹ nói tương lai sẽ đến nhà bản thân mình chơi và thăm con, xem con có ngoan và cần cù khiến cho việc nhà giúp mẹ như mẹ vẫn hay khoe với bác ấy không. Ví như đúng như thế thì bác bỏ sẽ rất vui và có quà cho con".

Bà mẹ về nói với con tương tự, thế là hôm đó cu cậu ta bỏ ra cả ngày để lau chùi tinh khiết công trình, dọn dẹp phòng ốc gọn nhẹ. Hôm sau tôi cho 3.000 Yên ổn vào một chiếc phong so bì đỏ rất đẹp, nhờ người nhân viên đó chuyển và nói với đàn ông: "Hôm nay chưng giám đốc có việc bận bỗng nhiên xuất nên không tới nhà chăm con được, bác bỏ rất xin lỗi và rất áy náy vì đã không giữ lời hứa với con. Nghe mẹ kể là con đã rất cố gắng dọn dẹp tòa tháp, giám đốc thấy rất vui và tự hào về con. Nhờ có con rất chăm chỉ mà mẹ yên ổn tâm khiến cho việc tạo điều kiện cho công ti. Vì vậy giám đốc gửi con số tiền này để con có thể mua sách vở và đồ sử dụng học tập mà con thích".

Sau này, mẹ cậu nhỏ nói rằng cậu không những không phá rối nữa mà còn ở nhà nấu cơm cho mẹ, cậu khiến cho cả nhà không thể tinh được và vui tươi. Cô nhân viên của tôi rất cảm kích vì đã giúp con của cô ngoan hơn, nhờ đó mà có thể im tâm làm việc.

Hãy luôn niềm nở tới viên chức và mái ấm của họ. Khi được mái nhà ủng hộ thì người nhân viên đó cam đoan sẽ làm việc hết bản thân và rất tình nghĩa. Có "ổn định gia đình" thì mới "lạc nghiệp", mái nhà có ấm êm thì mới có thể dồn vào một chỗ và hết bản thân mình với công tác. Đương nhiên, cũng cần tránh can thiệp quá sâu vào chuyện nội bộ mái nhà của viên chức, chỉ nên nỗ lực hỗ trợ và hỗ trợ họ trong kỹ năng có thể mà thôi.

Theo Thảo Nguyên

Trí thức trẻ


Tham khảo thêm: bds

0 nhận xét:

Đăng nhận xét