Thứ Hai, 26 tháng 8, 2019

'Con biết rồi! Mẹ giấu con khiến cho gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại…'

Trước khi gặp mặt Bình, tôi đã từng nhập cuộc tham gia đa số hành trình cận tử, tôi nghe phổ thông về cái chết, tôi nghĩ chính mình nắm bắt hoàn toản về nó. Quá trình loài người đi tới cái chết, lắng tai nó, đau buồn, vùng vẫy, hài lòng và quy hàng.

Sau khi đi cùng cùng Bình, tôi nhìn thấy, tôi đã sai… 

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 1.

2 04 tuần sau khi Bình mất, Mai dọn ra khỏi căn phòng trọ 15m2, chuyển về sống tại thông thường cư Topaz Home, ngoại ô Sài Gòn.

Khoảng thời gian chữa trị cho con đã vắt kiệt số tiền dè xẻn, nhưng Mai vẫn "muốn đổi mới, nhẫn nhịn hết nổi rồi…". Bằng hữu cho chị mượn tiền vì chẳng thể cầm lòng chứng kiến người mẹ trẻ chết dần chết mòn khi mỗi ngày đi làm cho trở về lại thấy Bình như còn đang nằm trên giường, ấp ủ con mèo Mướp ngủ ngon, thấy Bình hùi hụi viết bài và rồi ồ lên cười khi xem hoạt hình trên chiếc iPad.

Mai ra đi.

Nhưng cũng có ngày, chẳng biết vấn đề gì dẫn lối, Mai quên các con phố về nhà. Chị đánh xe gạnh sang trường THCS Ngô Sĩ Liên, đứng đợi Bình. Mai đưa đôi mắt ướt đẫm qua khe cửa, ngắm tụi con trẻ vã mồ hôi trong bộ đồng phục trắng, chạy nhảy đầm, đùa giỡn. Ở đó, Bình của chị từng là đứa cao nhất khối, chỉ cần lấp ló đầu con, Mai đã nhìn thấy. Bình luôn đáp trả mẹ bằng niềm vui nhân hậu.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 2.

Ngày khác, Mai lại vội vàng xách đồ ăn tham gia viện, đi thẳng lên tầng 3 khoa Nhi - Ung Bướu. Qua lớp học hỗ trợ bệnh nhi, chị vẫn thấy Bình ngồi đùa nghịch cùng Tú Anh, An - những đứa trẻ cụt chân, đầu to, cùng phòng số 5, là bạn thân và cùng mất cách thức nhau một số ngày.

Tiếng người nào đó gọi sau lưng, Mai bừng tỉnh, nước mắt đã nhoè đi trên gương mặt.

Mai và chồng giữ lại một phòng trong căn nhà mới cho Bình. Chị sơn tường xanh dương, là màu Bình thích nhất, xếp tập vở cũ gọn ghẽ trên kệ tủ, đặt cây piano chú Bình tặng hồi sinh nhật năm ngoái đầu giường… Tới bữa cơm, Mai nhớ nhớ quên quên, thành lập cửa phòng gọi con.

Sau giờ học đi về nhà, thằng ốm thay vì phụ mẹ lại muốn xem phim. Bình nằm trên giường, còn nguyên bộ đồng phục ướt đầm, nghí ngoáy lướt iPad.

Chị co húi, nằm tê dại trên giường, vớ chiếc áo Bình từng mặc, ướm lên người. Mùi của Bình đây, giọng lanh lảnh của Bình đây, hơi ấm của Bình đây, số đông ùa về… Mai oà khóc.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 3.

Mọi thứ đưa Mai về những ngày đầu 04 tuần 7/2018. Mùa hè năm đó, Bình vừa học hết lớp 7, tấm bằng khen giúp cậu được mẹ thưởng cho một chuyến du lịch.

Mọi năm, Bình muốn được về quê ngoại ở Thanh Hoá. Cậu bé nhỏ thích mê đi chăn bò, bắt cá, chơi trốn sắm, bắn bi,… cùng tụi anh em trong làng. Không sách vở, không bài tập, thứ không khí trong lành của đồng quê như năng lượng tích cực khiến cho tụi con trẻ vội vàng hơn hẳn bốn bức tường đô thị.

Buổi tối, trong giờ cơm, Bình bắt buộc: "Con muốn đi chơi cùng bác mẹ".

Mai chần chừ!

Phổ biến năm nay, hai hậu phi chồng Mai luôn chật vật sắm chỗ đứng ở Sài Gòn. Chị đã đăng kí tìm căn phổ biến cư bé nhỏ với mức trả trước 30%. Mai muốn nhị đứa con chính mình sẽ có thể sống trong một ngôi nhà thực sự, thay vì căn phòng trọ 15m2 suốt 15 năm nay. Tiền bạc, công việc, mối quan hệ làm cho Mai bận rộn, kỳ nghỉ mái ấm bởi vậy ít sống sót trong dự trù. Lời Bình nói làm cho chị hứng thú.

Sáng sau, Mai đồng ý với con. Hậu phi chồng chị thuê chiếc ô tô 7 chỗ, cầm trong tay một số triệu, một số bộ áo quần và đi không lộ trình định trước.

Trong những bức tranh Mai còn lưu giữ, cả mái ấm chị đã đặt chân đến Buôn Mê Thuột, Gia Lai, Đà Nẵng, Thanh Hoá, Nam Định, Hà Nội, Hoà Bình, lúc thì trèo núi cao, lúc mặc áo nhị dây đi tắm biển… Nhì cậu đại trượng phu đứng cạnh ba má, Bình cao hơn hẳn mẹ một cái đầu, nhoẻn cười sảng khoái.

Một mùa hè đẹp tươi trôi qua, Mai hạnh phúc vô ngần. Chị muốn viết điều hoàn hảo nhất này tham gia nhật ký.

Nhưng, hơn nửa bốn tuần quay quay về Sài Gòn, Bình khởi đầu la đau chân, chiếc chân làm cậu rộng rãi đêm nằm cong người. Liệu con có va vào đâu? Liệu con có thiếu canxi tuổi dậy thì? Chuyến đi dài ngày và hành bộ làm Bình khó tính? Mai nghĩ. Một đêm, nắn cái chân tấy đỏ, Mai nói khẽ: "Mai mẹ đưa con đi khám…"

Buổi sáng giữa tuần, nhị mẹ con Mai ngồi đợi dài thượt trong bệnh viện Nhi Đồng II. Bác sĩ chụp CT, X-quang, rồi chẩn đoán viêm khớp, cho vốc thuốc trở về. chậm tiến độ là những ngày tháng 8, trước kỳ học trước tiên năm lớp 8 của Bình mở đầu. Lúc bấy giờ, ngoài cái chân đơ, Bình vẫn vui mắt.

Một 04 tuần trôi qua, vết thương ở chân tiếp tục sưng to. Rộng rãi đêm, cơn đau hành hạ, Bình vã mồ hôi. Được người quen trình bày, Mai cầm thủ tục tới thăm dò một chưng sĩ ngoại tuyến.

Bác sĩ nhìn phim rồi nhìn mẹ con Mai, rồi nhìn phim, rồi nhìn mẹ con Mai. Lúc lâu, ông bảo Mai đưa Bình ra ngoài, chị ở lại. Bình nhanh chóng nghe lời.

"Tôi cho rằng u rồi, không nhân thức lành tính hay ác hiểm tính. Chị nên cho ốm đi Ung Bướu chụp MRI, sinh thiết để chắc chắn" - vị chưng sĩ nói.

Nghe Ung Bướu, chị rùng bản thân.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 5.

Phương pháp đó một số ngày, Mai đã có dự cảm bất an. Từ nhỏ bé đến lớn, Bình chưa bao giờ đổ bệnh, cậu to con nhất lớp, chiều cao và cân nặng hầu hết tăng đều mỗi 04 tuần. Vậy mà một năm nay, Bình hay la đau chân, cho đến cái tháng sau khi đi chơi đi về, cân nặng không nhỉnh lên, nhiều lúc còn giảm xuống dù chị chăm con rất kỹ. Sáng sau, hậu phi chồng Mai cùng đưa con đi Bệnh viện 175 thay vì Ung Bướu

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 6.

Bình được bác sĩ cho nhập viện gấp để sinh thiết. 3 ngày ở viện, Bình không còn vận động được nữa. Nằm trên giường bệnh, cậu tỏ ra bức bối vì phải vùi đầu vào iPad, mặc dù lúc ở nhà, Bình có thể cả ngày dài ngồi xem phim, không thiết thưởng thức nhưng vẫn vui mắt. Bình bị mẹ quở mắng hoài vì lề thói xấu đó.

Đến ngày thứ 4, bác bỏ sĩ gọi hậu phi chồng Mai lấy kết quả, Bình ngồi ngoài hành lang chờ. Tim chị đập mạnh, mong có sự lầm lẫn nào đó từ vị bác sĩ ngoại tuyến.

"Bệnh xấu lắm rồi!" - chưng sĩ lắc đầu.

"Xấu là đến mức nào hả bác bỏ sĩ?" - Mai gặng hỏi lại.

"U ác độc tính, công đoạn 4, đã di căn phổi và xương sườn số 8". Bác sĩ nhìn trên phác đồ và nhắc đi nhắc lại từng chỉ số.

Mai quỵ ngã, nước mắt chị rơi lã chã.

"Có cách nào để cứu không chưng sĩ?"

"Thời kỳ tạo ra u của cháu là đông đảo nhanh chóng nhất rồi. Cháu chỉ sống 4 bốn tuần nếu không vấn đề trị, một năm ví như nhân tố trị, mái nhà nên chuẩn bị tâm lý…" - Bác bỏ sĩ nhắc lại lần nữa.

Mai nấc lên. Mọi thứ sau đó chị không còn nghe gì nữa.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 7.

"Bao phủ lâu thì Bình nhân thức bệnh của chính mình?". Tôi hỏi Mai, trong khi chị cố lấy tay ngăn chặn nước mắt trên mặt, nhưng nó đã tràn qua kẽ tay.

"Không… Nó biết… Chỉ là không nói…".

Sau này, trong cuốn nhật ký Bình để lại, Mai đọc: "Lúc ngồi trên chiếc xe từng là của bố, nhìn qua khuông cửa sổ thấy mắt mẹ đỏ hoe, tôi vẫn trấn an mình chỉ viêm khớp hay đại loại là thế. Tôi nghĩ chỉ vài 04 tuần là khỏi, chỉ cần uống thuốc và chuyển động nhẹ thôi. Nhưng nó dần đổi mới nhẹ khi tôi trông thấy chân trái bản thân mình mở đầu cứng đơ…".

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 8.

Nửa đêm, trong lúc ngủ, Bình quay sang ôm mẹ: "Con không chết đâu mẹ".

Mai giật thột, cứng đơ cả khuôn miệng. Bất giác chị yên ổn thinh.

"Không! Bệnh con không nặng lắm, bác sĩ bảo cứu được…", Mai ôm con.

"Con biết rồi! Mẹ giấu con khiến cho gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại…".

Hồi bố Mai 59 tuổi, sau cái Tết vui linh đình, tự nhiên ông than đau bụng. Đợt đó đi khám, người ta bảo viêm gan, đưa về nhà với một vốc thuốc lớn. Thế nhưng, chỉ 2 tháng sau, cái bụng của bố Mai đã chướng lên, căng bọng bóng nước và cả ổ u đã tràn ngập trong gan. Ông chết chỉ trong 8 tháng.

Những ngày cuối cùng, ung thư ăn hết gan, tham gia phổi, cơ, thịt, tim, não, rồi phá huỷ xương làm nó giòn tan, chỉ một cái chạm nhẹ, ấp ủ ấp vỗ về cũng khiến ông vỡ vạc vụn như thuỷ tinh. Ông sống bằng morphine, hai tiếng một mũi cho đến khi thuốc mất tính năng. Gian khổ, vật vã, rồi chết.

Bình từng nghe kể ông bản thân mình chết vì ung thư như thế!

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 9.

13/8/2018, Bình nhập viện lần trước tiên. Hôm đó, bạn bè cậu cũng mở đầu đến trường. Chiếc cặp xách, bộ đồng phục, sách vở mới theo cậu tham gia viện. Buổi tối, Bình mượn máy tính bảng mẹ nhắn tin cô giáo:

"Em khoẻ! Đi viện vài hôm, em về lại mở đầu đi học, cô kèm em nhé!"

Mai mếu máo, khóc không thành tiếng.

Là người chứng kiến toàn bộ cái chết cực khổ của bố, từng tiêm cho ông mũi morphine sau cuối rồi nhìn ông oằn oại xin được chết… Bao nhiêu ký ức ấy đủ khiến Mai sợ. Từ khi kiếm được bệnh án của Bình, Mai đã chấp thuận rằng đại trượng phu chị rồi sẽ như bố, khi đốt sống giòn như thuỷ tinh bất thần gãy vụn, thân thể chan chứa khối u, cậu nhỏ sẽ lịm dần rồi tắt hẳn.

So với cái chân đau, vết trầy xước trên da làm thịt, nỗi đau không sờ nắn được, không tưởng tượng và bắt đoán được khiến con người ta bất lực. Những đứa trẻ, là con, là cháu, ở độ tuổi chỉ vừa kịp lớn lên lại mang nỗi đau ấy khiến họ càng thấy chính mình ngã quỵ, thật tàn ác vì muốn giúp chỉ làm chúng thêm đau. Họ thất bại ở mức độ thâm thúy nhất vì nghĩa vụ của cha mẹ là bảo vệ đứa con, nhưng cuối cùng cũng không làm cho được.

Phổ biến đêm, chờ Bình ngủ, Mai ngồi đọc thông tin xum xuê về cái chết "ung thư". Chị chờ đợi trong hàng vạn ảm đạm đó, một khách hàng nào vô hình cho chị thấy đoạn đường sống.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 10.

Mai đau buồn, gập máy.

Ngày đầu vào viện, Bình còn khoẻ, ngoài chiếc chân u, còn lại cậu vẫn vui chơi bình thường. Mùa hè ở khoa nhi, đông ngộp thở. Những chiếc giường nằm 2-3 đứa trẻ, đứa trọc đầu, đứa không chân, khối u to hơn quả bưởi, tứ chi bự như cột đình… Chúng rên rỉ, thút thít.

Hơn là cả việc đau buồn, lúng túng, chúng khóc chỉ vì chúng là trẻ thơ, khóc vì muốn được thoát khỏi vòng tay ba má, được chạy nhảy đầm trong khoảng không bát ngát ngoài ô cửa thay vì bốn bức tường ngột ngạt.

Trong nhật ký để lại, Bình viết: "Những ngày ở đây, có hầu hết người đến thăm. Có người là họ hàng từ nhỏ bé nhưng đầy đủ tôi chẳng nhìn thấy. Hết người này tới người kia hỏi thăm, rồi giải khát, giả dụ nó xảy ra khi tôi khoẻ mạnh mới vui, giờ đây cảm giác nó thật nhạt nhẽo…"

"Bình nhà chị nó nhân thức nghĩ lắm! Thấy mẹ khóc là nó bảo ngay có gì đâu mà khóc, nghĩ suy khiến gì cho đau lòng. Nó bình tĩnh thật hay cố gắng cho mình yên tâm, chị không nhân thức nữa" - Mai nhớ lại.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 11.

Ngoài đời, Bình vẫn vui mắt, phấn chấn khi có người nào đó đến thăm bản thân mình nhiều lần. Nhưng trong nhật ký, cậu lại là con người khác. Thay vì quan tâm tới bệnh tật, tới nỗi đau, Bình niềm nở phổ biến tới bí quyết được đối xử. Họ hàng vây quanh co, bạn bè cổ vũ, lời hỏi han, thút thít khi cậu còn đang nằm viện làm Bình ngộp thở. Cậu ước được trở về nhà.

Cái chân đau, cứng đơ như que củi khiến Bình đi lại, vệ sinh tư nhân khó khăn, nhưng cậu nhất quyết chối từ việc được mẹ hỗ trợ. Cậu con trai ở tuổi mới lớn không muốn thay đồ trước căn phòng xum xuê người, không muốn đại tiện trên bô. Và đặc biệt, cậu không muốn bị đối xử như bệnh nhân đang cơn nguy ngập, nó khiến cậu thấy chính mình thừa mứa.

Bình gắng tự làm cho tất cả, dù bấy giờ khối u ở khuỷu chân đã to, căng mọng và sẵn sàng phát nổ.

Bình viết tiếp: "Ba má thay nhau chăm bẵm cho tôi, tôi phải tập đi vệ sinh bằng bô. Ban sơ rất khó chịu, nhưng tôi phải tập quen dần. Giường bệnh không thoải mái chút nào, nằm ngủ với phổ biến người bao quanh khiến cho tôi hay tỉnh giấc nửa đêm. Nhưng sau này mệt quá tôi thiếp hẳn đi".

Không lâu sau, cậu đầu hàng trước căn bệnh.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 12.

8 bốn tuần, đó là quỹ thời điểm còn sót lại. Vợ chồng Mai đã gửi An (em trai Bình) về quê cho ông bà ngoại, bỏ hầu hết công việc để ở bên cạnh Bình 24/7. Mai gọi đó là quỹ thời điểm bù đắp, dù thú thật, trước giờ chị chưa làm cho gì để ân hận với con cái.

Lúc ấy, Bình đã hoàn toàn sống dựa vào tham gia thuốc. Một tuần hoá trị, 2 ống thuốc được truyền liên tiếp qua tay khiến Bình lở miệng, sụt cân, rụng tóc. Những bình thuốc mà Mai đã từng thấy oi bức, như axit, khiến cho cháy da, cháy giết mổ một số đứa trẻ trong phòng khi vô tình để chúng vấy lên da.

Chị lo ngại cực kì.

Tuần sau, 24/7, Bình xả độc, tuần sau nữa, 24/7 thì kháng sinh… Khác những đứa trẻ khác, việc tham gia thuốc vắt kiệt sự sống làm cho chúng mất hoàn toàn vị giác, chán ăn, nôn thốc khi ngửi mùi thực phẩm, Bình vẫn ăn khoẻ.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 13.

Bình tấm tắc ca ngợi mẹ nấu ngon, ăn hết số cháo mẹ đem cho nguyên ngày. Sau này, Mai vô khối lần khóc mướt khi đọc nhật ký ngày đầu của con: "Mẹ mở đầu mang loại giải khát cầu kì gọi là "đồ trưng" (đồ bác bỏ). Nói thật rất ngán, tôi không tài nào có thể cảm nhận mùi vị thơm ngon như lời mẹ nói, nhưng tôi vẫn phấn kích ăn và làm quen".

Thời điểm đó là khoảng thời gian bệnh nhân hoàn toàn sống vì ý nguyện người khác. Dù Bình vẫn cười nói, vui đùa nhưng đã không còn cảm giác. Bình tồn tại bằng ống ven, thuốc, dây truyền, máy oxy, bác sĩ và căn phòng bệnh chẳng hẹn hứa ngày đi về.

Nhưng cậu chưa bao giờ than buồn bã. Ví như mỏi mệt lắm, cậu chỉ nắm chặt tay mẹ, bảo: "Cho con đi ngủ nhé…"

Mai ngồi nhìn thuốc nhỏ tuổi giọt qua ven. Ngoài trời, sương mờ phủ đầy cửa kính và tuyến phố thị trấn đã vãn tiếng rầm rĩ trong khoảng lâu.

Mai mơ mòng. Chị hay mơ thấy bản thân đi lạc trong cơn ác mộng. Bình phía trước, đang nắm tay mẹ rồi thiên nhiên nó buông tay, chạy đi. Mai cố đuổi theo. Gào thét. Vô vọng. Chị bừng tỉnh trong mơ, thở phào vì nghĩ đã qua ác độc mộng, chị ôm chầm lấy Bình.

Mai thức giấc dậy, vẫn bệnh viện, vẫn Bình ngủ ngon lành và ống thuốc đã hết từ lâu. Té ra ác độc mộng dập tắt trong giấc mơ đẹp, giấc mơ đẹp dập tắt trong bất lương mộng.

Trời đã tảng sáng. Đường thị trấn đông như mắc cửi, một vài ba đứa trẻ đẹp đẽ trong chiếc áo trắng cùng ba mẹ tới trường.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 14.

8 rưỡi sáng, Mai lay Bình dậy ăn sáng. Cậu mơ tưởng, tỉnh ngộ rồi thiếp đi: "Để con ngủ…", mặt hơi nhăn nhó.

Cho đến khi Bình mở màn thở ngắn, dồn dập, môi tím lại, Mai mới nhớ sự định nghĩa "giấc ngủ" mà cậu nói. Chị điên cuồng gọi bác bỏ sĩ.

Đầu tuần, cuộc họp giao ban chưa kết thúc, chưng sĩ gấp gáp bỏ giữa mức độ. Trong tích tắc môi Bình đã tím rịm, chân tay nhũn như bùn, đông đảo ngừng thở. Đầy đủ vội vã hô hấp nhân tạo, tiêm thuốc hồi sức, miệng hét lớn "cố lên". Mai đứng cạnh, khóc không xong, sự vô dụng làm cho chị muốn được chết.

Căn phòng yên phăng phắc.

Bình tỉnh, hé mở mắt ít, "Chưng để con được ngủ…", rồi lại thiếp đi.

"Chưng tưởng con đã đi rồi cơ…" - vị bác sĩ xúc động.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 15.

Với Bình, bệnh tình của cậu không xong tăng tiến. Hồi tham gia viện, nghe bác sĩ mặc định Bình đứng ở bước dancing thứ 3, toàn bộ là nhanh nhất, Mai đã nắm bắt rằng khối u sẽ sớm xâm lăng thân thể con.

Buổi hôm trước, bác bỏ sĩ nhìn sắc mặt Bình, bảo cháu ổn hơn rồi. Hôm sau, chưng xem lại phim đã lắc đầu "xấu". Hôm sau nữa thì "rất xấu". Một vài hôm nữa là "rất rất xấu"… Và rồi không còn gì để nói nữa. Mai khởi đầu có một nỗi sợ vô hình mỗi khi bước tham gia căn phòng ấy. Chị không biết rằng, ở đó, chị ko phải nghe thêm bất cứ trong khoảng ngữ nào bỏ ra cho Bình nữa.

Khối u ở khuỷu chân giờ đã to như quả dưa hấu thúi, ứ nước, khiến lộ ra những tuyến phố tĩnh mạch dằng dịt, tím rịm như đã chết. Khối u khác thì lăn phăn mọc ở khuỷu tay, lồng ngực, xương sườn, khiến cho mọi nơi trên người Bình đều khổ sở. Bác sĩ đề xuất cắt bỏ chân cho Bình nhưng Mai vẫn chần chờ!

"Chị lúc đó còn kì vọng đưa Bình đi Singapore. Qua đó, không chỉ giữ được mạng sống mà còn cả chân nữa. Chị chưa buông xuôi…".

Singapore và phác đồ nhân tố trị mới đã định sẵn trong đầu Mai. Chị vay sẵn số tiền lớn, chờ đưa con đi. Với Mai, lúc đó có 1% cơ hội sống, chị vẫn muốn giành giật cho Bình.

Nhưng ngày Mai quyết, bác bỏ sĩ nằn nì: "Thời hạn của Bình còn đúng 8 tháng. Làm cho thủ tục, bay, rồi qua đó chờ xét nghiệm, Bình sẽ chết trên đường đi mất. Khiến ơn, hãy để thằng nhỏ bé được sống…". Nghe chưng sĩ nói, chị chỉ nhân thức khóc.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 16.

Như vậy là cơ hội cứu Bình cuối cùng – theo như Mai nghĩ - đã vụt tắt, dù lúc này cậu vẫn ăn đa dạng, vẫn chơi đùa.

Tây học đầu hàng, Mai tìm đến đông y. Nghe mỏng manh đâu đó có lang y chuyên nghiệp, Mai lại mua tới. Rồi thuốc này, lá nọ, cao kia, Mai dành một vài chục triệu đồng để tậu những thứ không nhân thức tên. Tin sừng tê giác chữa ung thư, Mai mượn vay họ hàng hơn 180 triệu tiền việt, mua miếng tí tẹo và bắt Bình uống.

Càng uống, bệnh tình của Bình lại càng tăng.

"Một người nhân thức chính mình sẽ chết, ví như nhận ra đoạn đường dù chẳng nhân thức nó dẫn đến gì, họ vẫn muốn tin tham gia nó". Mai nhịn nhường như đánh mất lý trí và tư duy công nghệ của bản thân mình.

Quả dưa đỏ dưới chân sau 5 tháng đã phình to, căng bóng và lấp đầy khối ung thư. Nó đã vượt qua khỏi độ chín mùi để hái, là dấu hiệu buộc Mai chẳng thể chần chừ hơn nữa trong việc loại trừ khớp chân Bình.

Từng chứng kiến tụi con trẻ chạy nhảy đầm trong viện khi chỉ còn một chân, túa đến khớp háng, đứa không tay, đứa chỉ còn lại đúng 1/2 tứ chi,… Nhưng giờ đây, việc Mai phải cắt đi chân Bình làm cho chị nghĩ bản thân mình đang tự tay ngũ mã phanh thây da thịt con chính mình, Mai cực khổ hơn gấp bội.

Nhưng chọn lựa cái chân mục hay kéo dài sự sống cho con? Chị lựa chọn cái chân. Chị đặt bút kí mà lòng tan nát.

5h sáng, trước khi ca mổ bắt đầu, Mai thức dậy, thay áo quần cho Bình. Lúc này, "quả dưa hấu" đã bọng nước ra ngoài, làn da mỏng tanh không đủ che chắn. Chưa được 10 phút, nó khởi đầu phát nổ, kéo nứt lớp da, máu ồ ạt tuôn chảy.

Đây gọi là quá trình "dưa hấu thúi" phát nổ, sản xuất "cái chết sét đánh" khi bác sĩ đặt trên cao bịch máu truyền tham gia, bên dưới máu theo lỗ hổng vô tận tuôn ngược trở ra. Mai nhìn Bình oằn oại đau. Một vài phút sau, máu được cầm cự, bác bỏ sĩ nẹp bông, băng bó.

Ca phẫu thuật diễn ra suốt 3 tiếng đồng hồ. Mai đứng trước cửa phòng đợi, khóc không xong.

Sáng đó, một đứa trẻ cũng "phát nổ" như Bình. Cú nổ làm nó mất máu, máu truyền tham gia đã vội vàng  trào ngược qua lỗ thoát. Nó đuối sức, co giật rồi chết. Mai nhìn đứa trẻ đi trước mặt chính mình, trước khi Bình "phát nổ" một vài phút, yếu tố đó khiến cho chị gãy vụn.

Chị nghĩ Bình không qua khỏi. Chị giãy giụa.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 18.

3 ngày sau, Bình qua khỏi nguy nan. Nhờ được chăm sóc kỹ mà kĩ năng bình phục của cậu dường như vô tận. Hôm trước, vết thương còn há miệng, rỗng tuếch hơn bàn tay, thế mà qua bốn tuần đã khởi đầu đầy giết thịt non.

Một sớm thức dậy, Bình thấy mẹ đã nằm thiếp đi dưới cái chân cụt của cậu, mệt lừ. Bình bất động, ngắm nhìn mẹ, ngọt ngào và tĩnh mịch. Sự mất mát hay hiện diện của cái chân cụt ấy chẳng khiến Bình bận lòng bởi trong khoảng lâu, với cậu, nó đã là cành củi khô, mục rữa, thối nát.

So với tụi trẻ em trong phòng, Bình lớn nhất. Cậu thừa nhân thức đông đảo chuyện xảy ra, thừa biết ung thư là gì, chính mình đang ở đâu, sẽ như thế nào sắp tới. Sau ngày dài, Bình đòi được ăn gì đó ngon, dù lúc đó cậu không còn vị giác. Một chiều, Bình buộc phải được về nhà.

Lúc trước, ở nhà hay bệnh viện với Bình đều tương đồng. Bởi họ hàng không có phổ quát ở Sài Gòn, ở nhà cũng chỉ là phòng trọ, suốt ngày nói quanh nói quẩn quẩn quanh với con Mướp (con mèo bạn thân của cậu). Giờ ba má vào viện cả, lâu dần bệnh viện cũng là nhà.

Nhưng đợt đó, Bình nằng nặc đòi về. Cậu muốn được ngồi xe lăn, nhờ mẹ đẩy đi tiệm tạm hóa Mân Côi (Gò Vấp) nguyện cầu. Hồi còn khoẻ, Bình thích nhất những nơi công cộng này, khi bệnh nặng, cậu lại càng tin vào sự bố trí của Chúa.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 19.

Buổi tối, mẹ con cậu trốn viện.

Mùa Noel đổ về Sài Gòn, trời đột ngột lạnh. Trong ảnh, Bình ngồi xe lăn, đứng kế bên phụ vương xứ, tươi rói. Mai vẫn nghĩ, nhịn nhường như có một điềm báo, một món tiến thưởng khác lạ sau cùng Chúa tặng riêng cho Bình.

Không nắm bắt vì sao Noel năm đó, phụ thân tổng giám mục giáo phận Buôn Mê Thuột với 13 phụ vương đồng tế lại tụ hội về Sài Gòn, lại lựa chọn thi sĩ Mân Côi để đọc kinh cầu nguyện. Buổi tối, họ đọc bài giảng về sự thách thức của Chúa bỏ ra cho mình, sự ra đi tự nhiên, thảnh thơi. Bình chú ý lắng tai.

Mai ngắm nhìn cậu nam nhi phía đối diện. Chị chưa bao giờ thấy cậu tươi, sung sướng và vui vẻ như thế kể từ khi tham gia viện. Sự ra đi thiên nhiên? Thanh thoát? Thách thức bản thân? Vô thường? Buông bỏ? chậm tiến độ là vô tình hay hữu duyên?

Tối đó, đi về nhà, Bình khẽ ấp ôm mẹ:

"Con muốn được chết một cách thức thiên nhiên mẹ ạ!"

Mai đổ vỡ oà xúc cảm, oà khóc. Chị cố ghì ôm ấp Bình, nhưng cơn đau đã khiến cậu rên rỉ…

Ngoài trời, đèn khí thành phố trang trí lộng lẫy, những ngôi sao bằng đèn led nhấp nháy sáng rực không hoàn thành. Đêm đen, đêm thâu vô tận.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 20.

Về nhà được 2 ngày, Bình lại phải tham gia viện. Sáng hôm đó, bác bỏ sĩ gọi Mai lên phòng, vẫn câu nói đã cũ, "rất rất xấu…", rồi bác im re, "Chị dẫn cháu về ăn Tết với gia đình…".

Câu nói đồng nghĩa việc Bình đã được ghi tham gia danh sách đỏ, rằng Bình đã tham gia chặng cuối, quỹ thời gian còn lại đã hết. Thay vì tuyệt vọng, bất lực, trốn chạy như ban đầu, Mai mỉm cười đồng ý.

Cái Tết 2019, Mai đưa An vô lại Sài Gòn. Lâu mới gặp gỡ lại anh, thằng ốm hoan lạc. Nó bên Bình cả ngày, đòi chơi thông thường, xem phim tầm thường, đêm đêm chỉ ngủ với anh Bình. Nhưng có nhân tố mà Mai nhớ mãi, An lúc đó chỉ 3 tuổi, nhưng thằng bé xíu biết hết mọi chuyện.

Nó biết anh đau nặng, không bao giờ chạm tham gia Bình quá mạnh, nhất ở là cái chân cụt. Thằng nhỏ bé luôn dặn trước khi ai đó tới thăm: "Anh Bi đau, đừng chạm chân, anh Bi chết mất…". Một tối, nó trốn trong góc phòng, khóc tức tưởi: "Con không ở với cha mẹ nữa, con sẽ bay về trời về với Bi luôn, anh Bi bị đau, con thương anh Bi quá…"

Mai nấc thành tiếng.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 21.

Tết 2019, Sài Gòn vẫn lạnh, đầu tiên gia đình Mai ở lại ăn Tết Sài Gòn thay vì về quê. Dãy trọ lúc này chẳng còn bạn nào, Mai sắm một số cái bánh bác bỏ, chậu cúc, nhành mai,… trang hoàng xíu rồi thôi.

Bình đã thôi vào thuốc. Về nhà, ở với ba mẹ, cậu ăn phổ quát, thèm đủ thứ và đã lấy lại được vị giác như xưa. Cậu đòi được dẫn đi chơi, dạo tuyến đường hoa Nguyễn Huệ, ngắm biển Vũng Tàu… Bình cười tươi trên chiếc xe lăn, nắm tay mẹ. Bốn người nhà Mai quây quần từng ngày, từng giờ, từng phút, bên nhau.

Mai nghĩ rằng mọi thứ là một món tiến thưởng, là sự sắp đặt khác lạ Chúa dành riêng cho Bình. Dù lúc ấy, chị đã thấy mọi thứ, thấy sự mất mát mờ nhạt đang sắp sửa trôi qua, thấy Bình chết dần khi mà nụ cười vẫn còn đỏ trên môi, trong tiếng cậu gọi mẹ. Đôi khi Mai muốn gào lên, muốn oà khóc, nhưng quay lại nhìn con, chị phải cười.

Đó là món tiến thưởng, một món vàng vô giá.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 22.

Mùng 6 Tết, theo lịch hẹn, Bình vào viện để hoàn thành giấy tờ sau cuối. Trước khi ra khỏi nhà, cậu nhìn vòng vo rồi ấp ủ mẹ: "Khi sắm nhà mới, mẹ nhớ chừa một căn phòng trống cho con nhé! Tậu cho con chiếc máy tính mới nữa".

Rồi Bình quay sang ấp ôm con Mướp, để nó ngã cái bụng to rét mướt nằm trên chiếc chân cụt. "Tao đi chuyến này chắc dài lắm, tao bỏ mày luôn", cậu cười.

Mai nghe gãy vụn trong lòng.

Đợt đó, ba đứa trẻ trong phòng số 5, cùng chơi cùng đùa cùng ngủ với Bình, cùng được đưa tham gia sách đỏ. Sức khoẻ Bình lao dốc đột ngột. Bác sĩ đã thôi mọi can thiệp vào cơ thể, dặn Mai tuy vậy nào cũng hãy để cậu đi trong sự an ninh nhất.

Chị khóc.

"Thay vì cầu xin, chị nhân thức lúc chưng sĩ nói thế tức thị hết. Chị bằng lòng, đau thì khóc, nhưng tỉnh giấc lại thôi. Cái bệnh của cháu giờ có giời cũng không giúp được…" - Mai kể.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 23.

Bình lúc này đã thở sử dụng máy trợ oxy, nằm cong queo trên giường bệnh. Đa dạng hôm choáng váng, Bình chập chờn nói mơ: "Con đã khiến thần rồi! Con được làm thần rồi". Mai phải cố gào gọi con dậy. Cậu mở mắt, "con chưa chết sao", rồi lại thiếp đi. Mai mua đủ loại morphine và sẵn sàng sẵn sàng khi u lấn chiếm tham gia xương như cách mà phụ thân chị từng đi.

Một vài hôm sau, Bình đã ngủ ngồi cả ngày lẫn đêm, trên chiếc xe lăn. Cậu biết chắc bản thân đã vào chặng cuối, cậu vật lộn với cơn đau, nhưng vẫn thoái thác sử dụng thuốc. Một hôm, Bình ngẩng mặt cầu xin mẹ: "Đợt này mẹ cho con chết nhé!".

Mai oà lên khóc.

Vốc thuốc đã sẵn sàng trên tay, nhưng vì Bình từ chối dùng, chị hài lòng. "Con… con… con ơi… Đừng bỏ mẹ" - chị thét lớn. Miệng thét nhưng tay Mai không thể ôm ấp con, không chạm, vỗ về con. Những khớp xương của Bình sẽ đổ vỡ thành trăm mảnh thuỷ tinh.

Mai khóc như máu tuôn ra từ tim, khóc như trào ra trong khoảng trong bụng. Bình nhìn mẹ, cậu với tay, bốc cả vốc thuốc tham gia miệng, gian khổ lỏng lẻo giãn ra trên gương mặt.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 24.

Sau này, khi tham gia câu lạc bộ phòng chống ung thư, Mai đọc được đoạn chia sớt của người thân bệnh nhân: "Bố tôi ra đi sau 1 04 tuần 6 ngày, khi ung thư chỉ mới quá trình 1". Mai toan để lại một dòng bình luận tiếc thương, nhưng khi lướt xuống dòng tin nhắn trong khoảng người bệnh: "Ước gì tôi có thể ra đi như chưng, tôi đã ở đây 5 năm", "Đau buồn, tôi muốn chết như thế", "Thảnh thơi. quá"… Chị vỡ vạc lẽ.

Mai nghĩ là giai đoạn đó Bình chỉ đang sống vì người khác. Rằng người bệnh thấy sự sống đau khổ, vật vã hơn đa dạng so với cái chết. Họ không còn sợ. Họ muốn được chết sớm. Xem cái chết như nguyện ước sau cùng, sự đánh tháo của tận cùng đau khổ.

Mai đã nghe nhưng chưa bao giờ hiểu Bình. Chị day chấm dứt khôn nguôi.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 25.

Ngày 5 04 tuần 4, mùa hot khốc liệt đổ về Sài Gòn. Lúc này, khoa Nhi Ung Bướu đông nghịt người. Chiếc quạt gió trên cao chẳng đủ xua đi sự nóng hổi, ngột ngạt, khó tính.

Đầu giờ chiều, một cậu bé nhỏ trong sách đỏ tham gia chặng cuối. Giờ phút sau cùng, cậu quấy khóc, rên rẩm, chối từ được bất cứ người nào chạm tham gia người. Người mẹ trẻ đứng bên thành giường nhìn con, thờ thẫn.

Một vài tiếng sau, cậu bé nhỏ lên cơn co giật. Khối u trên mặt khiến cho 2 con mắt của cậu lòi ra khỏi gương mặt, máu rỉ qua kẽ hở phủ lớp sương mù khiến nó mờ hẳn. Cậu nhân thức mình chết nhưng không giãy giụa được. Rồi cậu đi.

Sau cô, một cô bé xíu 3 tuổi trong phòng cũng lả đi như cọng bún thiu. Trong sự hoảng sợ của người thân, chưng sĩ đưa ra yêu cầu: "Cả mái ấm nên đưa cháu về quê, không thì muộn". Đại chúng đều khóc.

Bằng bí quyết nào đó, Mai nhìn thấy thời khắc cuối cùng đã tới. Mai hài lòng tới lúc Bình giãy giụa, co giật, tím tái thì chị sẽ cho con đi.

Nhưng hôm ấy, Bình vẫn khoẻ. Buổi sáng, cậu đã nhoay nhoáy luớt đọc iPad, tua đi tua lại thước "phim xàm" về mèo. Cậu nhớ Mướp.

Trưa, Bình ăn hết sạch bát cơm, ngon lành. Bình bảo mẹ không bi thương ngủ và muốn xem phim. Mai ngồi phía sau lưng làm điểm tựa, vòng tay qua người, ấp ôm con một cách nữ tính nhất. Bình đặt cánh tay yếu đuối còn lại lên tay mẹ. Cả nhì ngấc xem bộ phim truyền hình Hàn Quốc trên chiếc tivi cũ.

30 phút sau, Bình khẽ nói, không còn quay lại nhìn.

"Con đi làm cho thiên thần… Vài 04 tuần nữa con về, mẹ vẫn nhận con khiến con chứ?"

Mai đổ vỡ vụn muôn vàn cảm xúc hàm ơn. Sự bất lực khiến nước mắt nghẹn bấn ngang cuống họng, chị yên ổn lặng.

"Nếu khiến thiên thần tốt hơn, con cứ ở lại nhé! Đừng về với mẹ…" - chị nói trong khóc.

Bình đã thôi không còn đáp lại, vùi đầu tham gia lòng mẹ. Cả nhì trôi dần đi theo bộ phim.

Mặc toàn bộ, mặc rầm rĩ, mặc cực khổ, mặc tụi trẻ em quấy khóc, mặc cái quạt trằn ầm ĩ quay chết đừ từng khiến chị quạu quọ… Mai khóc.

Thủng thẳng tay Bình xuôi dần, buông mẹ, rồi quỵ xuống. Mai nhắm chặt mắt: "Con khổ quá rồi, con ngủ đi nhé!".

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 26.

Mai đặt Bình nằm lại trên giường. Lúc này, Bình vẫn còn thở, mắt nhắm hờ. Chưng sĩ cho Mai chọn lựa, hoặc tham gia phòng hồi sức hăng hái hoặc đưa Bình đi về nhà. Nhưng bác sĩ cũng cam đoan vào phòng hồi sức cũng chỉ là khâu hoàn tất, đa số đều không còn tính năng.

Mai chọn đưa Bình về.

Những giờ cuối cùng, Bình được tiễn đưa tại khu vực chợ Mân Côi. Người tới thăm cậu sắp thành hàng dài, khách hàng nào cũng khóc. Tựa như cuốn phim bi lụy quay chậm rãi, họ thong thả vĩnh biệt cậu, thành kính, thân quen. Tiếng bi thương nghẹn ngào hoà tham gia bài thánh ca tống biệt linh hồn về với Chúa, vang vọng không chấm dứt.

Bình nằm yên, ngoan ngoãn và an lành.

Con biết rồi! Mẹ giấu con làm gì! Con ung thư, rồi cũng sẽ chết như ông Ngoại… - Ảnh 27.

ĐỌC THÊM


Xem nhiều hơn: dịch vụ bất động sản

0 nhận xét:

Đăng nhận xét