Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2019

30 tuổi không chồng, không con, không tương lai, tôi đã gian khổ tột cùng nhưng mọi thứ thay đổi khi xong xuôi so sánh mình với người khác

Bước sang tuổi 30, tôi mở đầu cảm thấy bản thân già đích thực. 

Rất nhiều mọi người đều nghĩ rằng đàn bà 30 là khá lớn tuổi. ngừng thi côngĐây là thời điểm mà họ đã có chồng con, hoặc ít ra là một sự nghiệp chiến thắng. Người ta nói rằng thiếu nữ ngoại tam tuần sẽ không còn đủ sức khỏe để sống hết bản thân mình nữa.

Tôi thì nghĩ yếu tố đó không đúng. Người ta có thể tận hưởng bạn dạng thân cũng như những gì mà họ có ở mọi lứa tuổi.

30 tuổi không chồng, không con, không sự nghiệp, tôi đã đau khổ tột cùng nhưng mọi thứ thay đổi khi ngừng so sánh mình với người khác - Ảnh 1.

Đàn bà 30 tuổi không có gì trong tay có thật sự tệ như người ta vẫn nghĩ?

Thực ra tôi từng có tuổi 30 cực kì khó khăn, với chứng trầm cảm và căn bệnh ung thư, nhưng tôi đã vượt qua toàn bộ. Và bữa nay tôi sẽ kể cho bạn nghe cách mà tôi túa bỏ xiềng xích của các nguyên tắc thị trấn hội áp đặt lên chúng ta.

Ngày sinh nhật tồi tệ nhất

Tôi nhớ chính mình từng tham gia một sự kiện khác biệt vào đêm trước sinh nhật tuổi 30. Tôi là người lớn tuổi nhất ở đó. Nghĩ ngợi một hồi thì nghe đâu tôi cũng là bà cô lớn tuổi nhất trong mấy buổi hòa nhạc hay khóa học mà tôi tham dự mỗi khi thong thả.

Nói bình thường, tôi cảm thấy khá bi thương trong đêm tối đó. Mà không, nếu nói là buồn thì chưa đúng lắm, tôi đã khóc suốt ba ngày trước sinh nhật và thêm nhì tuần sau đó. Tôi khóc vì nghĩ là đời bản thân mình thế là hết rồi: chưa chồng, không con, và cũng chẳng có cả sự nghiệp. Tôi không thể khiến cho gì khi "chiếc đồng hồ sinh học của phụ nữ" đã điểm sang những thời điểm sau cùng.

Ở tuổi 30, tôi không ăn mừng cho tuổi mới, mà bận khóc thương cho "chén trà" thanh xuân đã cạn của bản thân mình.

30 tuổi không chồng, không con, không sự nghiệp, tôi đã đau khổ tột cùng nhưng mọi thứ thay đổi khi ngừng so sánh mình với người khác - Ảnh 2.

Tôi đã khóc suốt hơn nhị tuần vì nghĩ rằng thanh xuân đã bỏ tôi mà đi.

Hồ hết đồng đội của tôi đều đã chồng con đề huề. Tôi nghĩ đến chính mình sẽ phải nghe các bài tra tấn kiểu "Khi nào đến lượt mày?" hay "Bồ mày chưa hỏi cưới à?" và bảo rằng thanh xuân của tôi sắp "cạn" thật rồi đấy. Rồi sẽ có những người khác bảo tôi "Lấy chồng chẳng hay ho gì đâu, tận hưởng hòa bình đi." Lời an ủi như thể khoe khoang ấy chẳng khác nào như muốn bảo rằng việc tôi không kết hôn là lạ lắm ấy.

Tôi biết rộng rãi người có cả tương lai và gia đình riêng trước tuổi 30 luôn cơ. Họ tạo dựng công ty hoặc khu chợ riêng để làm cho những vấn đề họ thích, và tôi cũng mừng cho họ. Nhưng thỉnh thoảng điều đó cũng làm tôi có suy nghĩ "Vì sao mình không thể khiến cho được yếu tố đó?"

Nghĩ vậy thôi chứ tôi chẳng bao giờ cố gắng làm gì gần giống. Tôi chỉ nhìn vào chiến thắng của người khác rồi tức tối với phiên bản thân, "Chính mình sẽ là người như thế nào khi trưởng thành?", khi tuổi già sắp dí tới nơi rồi.

Nghĩ suy quá phổ biến làm tôi sinh bệnh

Tôi dành cả một năm so sánh bạn dạng thân với người khác và giam bản thân trong mớ suy nghĩ tiêu cực.

Bước sang tuổi 31, lần trước tiên trong đời tôi quyết định đi kiểm tra sức khỏe. Chẩn đoán nằm ngoài sức hình dong - ung thư tuyến giáp, nó gần như tấn công gục tôi hoàn toàn. Nhưng tôi vẫn muốn cám ơn khách hàng nào đó (Chúa, định mệnh, dải ngân hà hay bất cứ khách hàng nào) khi hên phát hình thành căn bệnh này ở giai đoạn đầu, nhẹ nhất trong các công đoạn ung thư và có thể chữa trị được.

30 tuổi không chồng, không con, không sự nghiệp, tôi đã đau khổ tột cùng nhưng mọi thứ thay đổi khi ngừng so sánh mình với người khác - Ảnh 3.

Suy nghĩ quá phổ quát khiến tôi trầm cảm và mắc bệnh.

Thế nhưng tôi vẫn lo âu. Lỡ như sức khỏe tôi xuống dốc thì sao, vì tôi đã lớn tuổi rồi, và tôi không khác gì món hàng đã hết hạn ở chợ nhanh. Tôi thấp thỏm không phải vì căn bệnh mà bởi mọi thứ bao quanh và bởi chính những suy nghĩ loanh quanh lẩn quất trong đầu. Bạn nào cũng biết lúng túng đa dạng sẽ hình thành bệnh tật. Có vẻ như tôi đã tự biến mình thành bệnh nhân vì quá găng và trầm cảm.

Đời thay đổi khi tôi thôi đẩy: cuộc sống xoay 180 độ khi tôi ngưng so sánh

Sau cuộc giải phẫu, tôi trông thấy rằng bản thân mình cần tự ngăn bản thân khỏi những nghĩ suy thụ động, tôi mở màn nhìn kiếm được khác đi "Cái quái gì mà cứ khiến chính mình phải nghĩ suy đa dạng về tuổi tác tới vậy? Sao bản thân phải xem trọng quá mức việc lập mái nhà và sự nghiệp? Cứ so sánh mình với người khác cũng có khiến thế cuộc bản thân mình tốt hơn đâu, bản thân mình vẫn sống và nó cũng đâu tệ tới thế!"

Khó mà nói rằng tôi đã đổi mới lối suy nghĩ ngay ngay tức khắc, việc đó cũng mất một thời gian dài. Sau này nhìn lại, hóa ra buông bỏ những "ước mong" kia cũng không mấy gian khổ, vì tôi hiểu ra chúng vốn ko phải ước mong thật sự của tôi.

30 tuổi không chồng, không con, không sự nghiệp, tôi đã đau khổ tột cùng nhưng mọi thứ thay đổi khi ngừng so sánh mình với người khác - Ảnh 4.

Tôi cảm thấy sung sướng hơn khi ngưng so sánh bản thân mình với người khác và nhường nhịn như "chén trà" thanh xuân của tôi vẫn còn đó.

Thị trấn hội đã đeo lên cổ lỗ tôi một cái gông với các thứ như "mày cần xây đắp tương lai," "mày kiến lập cuộc đời," "mày cần sinh con đẻ cái"… Phần lớn những thứ đó ko phải mong muốn của tôi! Tôi là một người phổ biến! Tôi không chuyên nghiệp kinh doanh, tôi không có kĩ năng đó. Tôi không phải là người ngưỡng mộ Steve Jobs hay thậm chí Elon Musk, tôi chẳng hề kiểu người thích đạt được thành tích.

Tôi nhận ra tuổi này đơn độc có cả tá lợi thế. Nếu tôi có chồng con, liệu rằng tôi có thể đến Paris, Prague, hay đơn giản là thị trấn bên cạnh đây thôi bất cứ khi nào tôi muốn? Liệu rằng tôi có thể bỗng nhiên nổi hứng chạy sang nhà bé dại bạn thân đơn giản vì hôm đó trăng tròn, trời đẹp, quang cảnh lý tưởng để nhấm nháp chút rượu rồi ngồi đến sáng để ngắm bình minh? Liệu tôi có thể nhảy đầm việc lung tung để tò mò, học hỏi những nhân tố mới mẻ và phát triển phiên bản thân?

Tôi đã có thể kết duyên ở tuổi 22, 27 nhưng ơn giời, tôi không khiến cho thế. Năm 28 tuổi, tôi gặp được người nam nhi thật sự của mình nhưng tôi không vồ cập liệu mối quan hệ này sẽ đi tới đâu. Tôi biết còn đa dạng thứ hay ho đang chờ phía trước.

Giờ đây, ngoài 30, đầy đủ những gì tôi có là người con trai tôi yêu và một boss mèo. Tôi chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống bản thân mình phối hợp như lúc này. Tôi nắm bắt phiên bản thân và cuộc thế bản thân mình. Từ giờ tôi sẽ chỉ sống theo hoài vọng và ước mong của phiên bản thân.

30 tuổi không chồng, không con, không sự nghiệp, tôi đã đau khổ tột cùng nhưng mọi thứ thay đổi khi ngừng so sánh mình với người khác - Ảnh 5.

Tôi hài lòng với cuộc sống giản đơn cùng người đàn ông tôi yêu và mèo cưng.

Giả dụ có người hỏi tôi có muốn trở lại cái thời 23, 25, 27 gì đó không thì tôi sẽ giải đáp ngay "Không không lẽ!" Dù mở màn của tuổi tam tuần có hơi âu sầu một tí nhưng tôi đã vượt qua và cảm thấy hạnh phúc với những gì đang có, vui vẻ với mọi sắc thái mà cuộc đời mang đến. Nhân tố độc nhất khiến cho tôi thất vọng lúc này là chứng đau lưng quỷ quái.

Chỉ có một yếu tố mà tôi vẫn do dự lúc này chính là con cái. Tôi không biết liệu rằng tôi có thật sự muốn có con không hay đó chỉ là âm thanh của những người khác lạo xạo trong đầu? Có lẽ tôi nên suy nghĩ thêm xem mình thật sự muốn gì.

Cuộc sống vẫn luôn tươi đẹp dù bạn ở tuổi nào và có gì trong tay

Thiếu phụ 30 tuổi, không chồng, không con, không sự nghiệp có nhẽ không đáng sợ như người ta vẫn nghĩ. Đời bạn cũng không tàn giả dụ thiếu những yếu tố đó. Bất kể ở tuổi nào, dù có hay không có gì, bạn đều có thể hạnh phúc miễn rằng đó là vấn đề bạn mong muốn.

30 tuổi không chồng, không con, không sự nghiệp, tôi đã đau khổ tột cùng nhưng mọi thứ thay đổi khi ngừng so sánh mình với người khác - Ảnh 6.

Mặc dù già như bà ngoại trong hình thì thiếu phụ vẫn tươi trẻ và dễ thương nếu họ yêu bản thân.

30 tuổi không có tức là mặt bạn sẽ ngay tức khắc xuất hiện nếp nhăn, mắt mờ, lãng tai, hay vòng một trở nên chảy xệ. Đừng bạc đãi bản thân bằng mớ suy nghĩ bị động về tuổi tác. Bất kỳ tuổi nào cũng là tuổi tuyệt nhất, và bạn vẫn luôn tươi trẻ, dễ thương dù ở tuổi 20 hay khi đã già. Mọi thứ nằm ở phương pháp bạn nghĩ suy và nhìn nhận về cuộc sống.

Không có phương pháp sống nào là chuẩn mực cả. Dù những người bao quanh có áp đặt tư duy của họ lên bạn thế nào đi chăng nữa, hãy sống vui vẻ theo cách của riêng mình. Sử dụng thời gian và sức khỏe như thế nào là quyền của bạn.

(*Bài viết dựa trên chia sẻ của Lidia, đăng chuyển vận trên Bright Side)

Theo HN

Helino


Xem nhiều hơn: dịch vụ bất động sản

0 nhận xét:

Đăng nhận xét