Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2019

Chuyện mà đến năm 30 tuổi mới nắm bắt: đừng trao quyền 'tổng kết bạn dạng thân' cho người khác

Khoảng 6 năm trước, tôi từng tư vấn một nghi vấn trên mạng như sau: "Đối với những người ở độ tuổi 20, những chuyện nào nên tỉnh ngộ càng sớm càng tốt?"

Hiện tại tôi đã 30 tuổi, cảm thấy bản thân nên giải đáp thắc mắc này một lần nữa.

30 tuổi, độ tuổi khá gượng gạo gạo.

Già không thể khó khăn với nhóm người trẻ tuổi, nhưng cũng không già tới mức nói với người trẻ tuổi rằng bản thân mình là bậc cố lão.

Đã không còn cảm thấy phấn khích với những thứ mới mẻ, những cũng chẳng già đến mức có thể gượng nhẹ cho những thứ cổ lỗ.

Khoảng 2,3 năm trước, tôi đã chạm mặt phải gần như câu hỏi rằng: là một thiếu phụ sắp bước tham gia tuổi 30, chị nhìn kiếm được phiên bản thân như thế nào?

Bởi vậy, so với đồng đội đồng lứa, tôi đã chuẩn bị khá tốt để nghênh tiếp thời điểm này.

"Đàn bà 30 tuổi", đây dường như là một "loài" cực kì đặc biệt.

Truyền thông đại chúng đã viết sẵn cho họ nhì kịch bạn dạng quảng cáo:

Nhanh hối hả chóng đi về sau giờ làm cho để nấu bữa tối cho gia đình, phấn kích dùng "phép thuật" giặt sạch sẽ vết bẩn trên quần áo của đứa con nghịch ngợm, ngày ngày đeo tạp dề, nghĩ xem bữa nay ăn món gì…

Ngày ngày bị phụ vương mẹ, họ hàng giục kết duyên, tới tối nằm khóc quyết định muốn sống là chính mình, đứng giữa dòng người, quyết định làm một "bà cô" thật hoàn hảo và rực rỡ…

Sau này, tôi mới phát hình thành, nhân tố mà một "đàn bà 30 tuổi" và một "người 30 tuổi" phải đương đầu căn bản là không có sự không giống nhau về bản chất, cuộc sống không hề cho họ một bài trắc nghiệm riêng.

Và có vài đáp án, mà vừa qua tôi đã hiểu ra.

Chuyện mà tới năm 30 tuổi mới hiểu: đừng trao quyền tổng kết bản thân cho người khác - Ảnh 1.

1. Chỉ tiêu cuộc sống của tôi là "ổn định ở giữa"

Khách hàng nào cũng nói "bộ đội mà không muốn làm cho tướng thì ko phải là linh nhiều năm kinh nghiệm"

Câu nói này có nhẽ không sai, nhưng khi quan sát những người xung quanh, tôi nhìn thấy rằng sự đau đớn của người ấy trong số họ đều đến từ việc không điều hành tốt chờ đợi, nói cách khác, đau buồn tới từ việc chờ đợi quá cao.

Còn tiêu chí của tôi lại là "bình ổn".

Có tinh nhanh đến đâu cũng không thể dự báo được cơn gió tinh thần của từng kỷ nghuyên.

Có may mắn đến đâu cũng chẳng thể dẵm chuẩn mỗi làn sóng thời cơ gập ghềnh.

Và khi thử thách ập đến, loài người sẽ theo đó mà chết đi một phần, phần còn lại, số đông đều được dành cho sự nghi ngại - nghi ngờ cuộc sống tầm thường và những phút chốc huy hoàng, đâu mới là phí phạm của cuộc sống.

Vì vây, tôi chọn "bất biến ở giữa", đem sự nhiệt tình đầu cơ vào những thứ vĩnh viễn hơn.

Dù rằng chúng luôn không đủ "cá tính" và luôn chậm nửa nhịp, nhưng yếu tố này cũng không có tức là hoàn toàn dễ chịu, theo một ý nghĩa nào đó, những người trông có vẻ dậm chân tại chỗ lại vất vả hơn phần lớn so với hình dung, giống như Nữ hoàng Đỏ trong "Alice in Wonderland", bạn sẽ phải rất dùng sức chạy mới có thể giữ nguyên được vị trí đó.

Tôi tin rằng mọi vật đều có một đoạn đường riêng, cứ lỏng lẻo men theo con đường đó mà chạy bộ là được.

Chuyện mà tới năm 30 tuổi mới hiểu: đừng trao quyền tổng kết bản thân cho người khác - Ảnh 2.

2."Dám yêu, dám hận, cũng dám thờ ơ"

Tôi đã từng nghĩ là ước muốn làm cho hài lòng người khác là một nhân tố cực kì phù phiếm. Sau đó, tôi phát sinh ra rằng, thỉnh thoảng đó là do vì tôi không muốn chọc giận, khiến người khác phiền lòng.

Không muốn tốn ý thức và sức lực cho các cuộc xung chợt, kết quả là nó bào mòn dần ý thức về sự oai nghiêm của bản thân mình.

Trước đây, tôi thường dùng sự mặc cảm như một cách miêu tả giúp dè xẻn sức nhất.

Nhưng một người bạn của tôi đã nói rằng:

"Đừng tự ti trước những kẻ ngu ngốc, bởi họ sẽ xem là thật và trở nên kiêu căng trước mặt bạn."

Sau đó, tôi phát hiện ra rằng, trong các mối quan hệ giữa các tư nhân, nhiều lúc bạn cần phải biết bộc lộ sự lạnh lùng.

Không cần phải lúng túng quá phổ biến về bức xúc của người khác trước khi nói. Hay nếu nghĩ suy thẳng thắn của bản thân mình làm cho người khác bị tổn thương hoặc không hạnh phúc, tôi cũng không cần phải bù đắp bằng sự hoảng loạn.

Mặt khác của sự lãnh đạm cho phép chúng ta hạn chế xa những thông tin và cảm xúc dôi thừa.

Phương pháp tốt nhất để đại chúng bước tham gia một không gian mới đó là hòa nhập vào tâm cảnh của môi trường đó.

Cùng khóc, cùng cười, cùng căm phẫn,

Đem những mày mò của riêng bạn vào một lực lượng lớn mà không cần phải suy nghĩ.

Không vồ cập đến những yếu tố không đáng nhiệt tình,

Để lại niềm mê say, ý nghĩa và lời nói cho một cái gì đó xứng đáng để bạn lưu ý.

Chuyện mà tới năm 30 tuổi mới hiểu: đừng trao quyền tổng kết bản thân cho người khác - Ảnh 3.

3. Đừng trao quyền "tổng kết" bạn dạng thân cho người khác

Một vấn đề mà các phương tiện truyền thông quần chúng rất hấp dẫn khiến, đó là tổng kết ra một tâm lý bình thường nào đó:

"Những người trẻ này đều là những người thuộc chủ nghĩa vô lo."

"Thế hệ trẻ hiện nay còn có những tuyệt vời cao đẹp!"

"Những người này trông đã không có tiền trình" ….

Nói đáng ra, đây chính là một cách thức buôn bán.

Bởi vì là một chế độ kinh doanh nên những hình dong đó luôn khiến loài người gật đầu trong vô thức, cảm thấy dường như nói trúng chính mình…

Nhưng, đọc phổ quát sách hơn, nắm bắt rõ phiên bản thân hơn, bạn sẽ không thấy bất cứ danh trong khoảng hay tính từ nào ngoài kia rơi trúng bản thân mình.

Những phương tiện truyền thông công chúng dường như biết bạn rất rõ kia cũng đâu thể nào sống thay cho bạn được.

Trước khi hiểu rõ và biến thành bản thân, đừng vội vã thích hợp nhất chính mình với những người khác.

Theo Fangdan

Trí thức trẻ


Tham khảo thêm: bds

0 nhận xét:

Đăng nhận xét