Follow on FaceBook

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2019

Chảy nước mắt vì 1 bát mì: Bài học 'Về nhà đi con' khách hàng nào cũng nên thi hành trước khi quá muộn

Về nhà thăm mẹ hay chỉ nhớ mùi mì mẹ nấu?

Suốt hơn 1 tuần qua, tôi phải đi công tác ở thị trấn Lạc Dương. Sau buổi chiều khiến cho việc khá bít tất tay, cuối cùng, tôi cũng hoàn thành xong công việc. Do từ thị trấn Lạc Dương về quê nhà tôi rất gần nên tôi quyết định ké về nhà, thay vì đi về Bắc Kinh như mọi khi.

Hoàng hôn rực rỡ dần bị tạ thế bởi các tòa nhà cao tầng. Chỉ có 1 chiếc xe buýt duy nhất đến đô thị quê tôi, và đỗ phương pháp nhà tôi còn khoảng một cây số. Rất lâu rồi, tôi mới đi về quê nhà để thăm cha mẹ .

Những dãy nhà cao tầng trong nhà thị trấn, những dòng xe đông đúc người tương hỗ dần bị nhịn nhường bởi những cánh đồng lúa chín quà rực.

 Chảy nước mắt vì 1 bát mì: Bài học Về nhà đi con ai cũng nên thực hiện trước khi quá muộn - Ảnh 1.

Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

Khi vừa xuống xe, tôi đã nghe thấy 1 giọng nói rất đỗi thân thuộc. Tôi quay với tốc độ cao lại và không bạn nào khác là Bố - người luôn đào thải mọi công tác để đi đón tôi.

Một tay vừa cầm hành lý, một tay nghe laptop dế yêu, bố vui mừng báo với mẹ tôi: "Đã đón con rồi, nhì bố con về ngay đây."

Sau đó, bố đưa laptop cho tôi, qua điện thoại, mẹ hỏi tôi muốn ăn gì cho bữa tối. Tôi chỉ nhi nhí nói: "Mẹ ơi, con muốn ăn mì".

Mải vui chốn đô thị, đứa con xem nhẹ phụ thân mẹ của mình ở quê

Đã một vài năm rồi tôi mới về quê. Phần vì công tác trên thị trấn, phần vì tôi thích cuộc sống nở rộ, phồn hoa nơi thị trấn thị, nơi tôi có thể tự do bạn hữu đúm với anh em. Con dốc trước cửa nhà vốn quen thuộc với tôi là vậy, mà sao hôm nay trông nó xa lạ quá.

Ngay khi vừa bước tham gia nhà, tôi thấy mẹ đang rất cuống quýt chờ tôi. Mẹ niềm nở hỏi tôi ngay: "Ngồi xuống đi con, ngồi xe lâu có mệt không?"

Tôi không trả lời mà chỉ nói: "Con đi rửa tay đây, đi các con phố xa mồ hôi ra phổ thông quá ạ."

Nhưng mẹ đã kéo tôi ngồi lại và ra hiệu cho tôi không cần đi lại. "Mẹ mang nước ra cho con rửa, ngồi đấy thôi, đợi mẹ ra."

Mẹ vội vàng bê chậu nước ra cho tôi, và cả chiếc khăn lau tay màu trắng bốp, rồi ngay sau đó mẹ lại tất tả chạy tham gia bếp để nấu bếp. Tôi biết rằng mẹ đang nấu mì cho cả nhà.

 Chảy nước mắt vì 1 bát mì: Bài học Về nhà đi con ai cũng nên thực hiện trước khi quá muộn - Ảnh 2.

Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

Mùi nước sử dụng mì bốc lên thơm lừng, quện mùi quế hơi nồng- một mùi vị mà bao năm nay tôi chẳng thể quên được.

Tôi vẫn còn nhớ khi tôi còn học cấp 2, một lần, mẹ bận chuyện đồng áng nên không kịp nấu ăn cho tôi. Do sắp muộn học mà vẫn chưa được ăn gì, nên tôi đã cáu giận với mẹ. Nhưng mẹ không giận gì tôi mà chỉ bảo tôi ngồi đợi mẹ nấu mì cho ăn.

Tính mẹ vốn rất cẩn thận nên mẹ không bao giờ sắm mì đóng chai sẵn mà đều tự tay khiến gần như. Hơn 20 năm nay, tôi đều ăn mì do 1 tay mẹ nấu nhưng quả tình chưa bao giờ tôi nhìn mẹ nấu mì như thế nào cả.

Nghĩ vậy, tôi dịu dàng ra sân thấy cửa bếp mở, tôi không vào mà đứng trong khoảng xa ngắm mẹ.

Đã phổ biến năm trôi qua, căn nhà bếp của tôi vẫn treo những chiếc đèn cũ màu trắng đục. Tôi vẫn nhớ hệ thống đèn này do bố tôi làm và lúc đó tôi đã vui vẻ như thế nào khi nhận ra nó. Vậy mà đến giờ nó vẫn chưa được thay.

Nhìn loanh quanh nhà bếp, tôi thấy tường nhà đã bị ẩm mốc và ố màu theo năm bốn tuần. Còn đồ đoàn trong bếp đã xỉn màu và rất cũ. Vậy mà, bao lần gọi điện cho tôi, bố mẹ đều nói tôi không cần phải gửi tiền về vì ở nhà bác mẹ hoàn toản lắm rồi.

Trong căn bếp tối lù mù và nóng giãy, tôi thấy mẹ đang cán bột mì. Mẹ sử dụng cực kỳ để cán bột và cắt thành sợi. Mồ hôi toá đầy trên mặt nhưng mẹ vẫn không dừng tay.

Đôi khi, tôi thấy mẹ cười mủm mỉm và trông như thể không có gì là mệt mỏi và nóng giãy. Bỗng nhiên, mẹ nhìn ra và thấy tôi, mẹ hối hả hỏi tôi liệu tôi có phải đói tới mức không chịu được không?

Tôi không thể nói bất kỳ vấn đề gì. Tôi chỉ lắc đầu và quay lên nhà ngồi cùng bố.

Bát mì đong đầy tình ái của bố mẹ và bài học dành cho những đứa con vô tâm

Một lúc sau, mẹ phấn kích bưng tham gia một tô mì lớn. Tôi chạy vội ra để đỡ lấy. Nhưng cả mẹ và bố đều hét lên: "Con đừng động tham gia, bát rất nóng."

Tôi lại ngồi xuống, mẹ đặt bát mì trước mặt tôi, còn bố thì lấy quạt, gắng gỏi quạt cho bát mì hết nóng, để tôi chóng được ăn.

 Chảy nước mắt vì 1 bát mì: Bài học Về nhà đi con ai cũng nên thực hiện trước khi quá muộn - Ảnh 3.

Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

Chẳng thể chờ đến khi bát mì nguội, tôi mau lẹ cầm đũa, hít hà tô mì mà tôi thường nằm mộng được ăn và ăn ngấu nghiến. Đứng cạnh tôi, mẹ chỉ luôn mồm nhắc: "Ăn từ từ thôi con, chu đáo nóng lắm."

Còn bố thì không chịu ăn, cứ đứng bên cạnh để quạt cho tôi được mát.

Ăn được một vài miếng mì, mẹ bất ngờ nhớ ra: "Phải rồi, cho một ít giấm vào sẽ rất ngon, con thích ăn giấm mà, để mẹ đi lấy nó."

Mẹ quay tham gia bếp mang giấm và đổ tham gia bát của tôi, rồi mẹ lại nói: "Thế có nhạt không để mẹ thêm chút muối?"

Tôi chỉ lắc đầu và ăn tiếp.

Mẹ hối hả giục tôi: "Ăn phổ biến giết thịt tham gia con cho có sức, đừng bỏ!"

Tôi gắp một miếng giết thịt và ăn. Bác mẹ rất vui và chỉ đứng nhìn tôi ăn dù tôi đã cố thuyết phục cả nhị ngồi ăn cùng.

Hương vị của món mì mẹ tôi nấu vẫn vậy. Dù ở trên thị trấn rất lâu, nhưng tới giờ tôi chưa bao giờ tậu được một quán mì nào nấu ngon được như mẹ tôi làm cả.

Khi tôi gần ăn dứt bát mì, mẹ vội lấy giấy lau những giọt mồ hôi thấm trên má tôi, mà quên rằng mặt mẹ cũng đang đẫm mồ hôi. Vừa lau mẹ vừa nói: "Khổ thân con quá, trên phường chắc nặng nhọc lắm. Giá mà ngày nào mẹ cũng được nấu mì cho con ăn."

Mẹ vừa nói xong thì bố lại quát nhẹ mẹ: "Cái bà này bi thiết cười thế? Con nó còn bận làm lắm, làm sao có thời gian về ăn mì được."

Lúc này, tự nhiên tôi không nuốt nổi miếng mì nào. Cha mẹ càng giục tôi ăn nốt, tôi lại càng không ăn được.

Tôi nghĩ đến cuộc sống của tôi trên đô thị. "Cái bận" mà cha mẹ tôi thường nghe tôi nói thực tế chỉ có 1 nửa là công việc.

Ngoài những giờ đi khiến cho, tôi bận tập thể đúm với bằng hữu, tôi bận buôn bán, tôi bận đi xem phim, tôi bận đi chỗ này chỗ kia đến mức tôi không để ý gọi điện về hỏi thăm cha mẹ.

Rồi cả những lúc ba má gọi điện lên cho tôi, họ chỉ kiếm được lại những lời đáp trả khó tính của tôi như "Con bận lắm", "Sao bác mẹ suốt ngày gọi thế, con có còn nhỏ xíu đâu."

Cả những lần bố mẹ đòi lên thăm tôi thì tôi viện hết lí do này, lí do kia để cha mẹ không lên. Còn nếu như bác mẹ lên thì tôi lại bận lí do phải đi làm cho.

Phải nói rằng tôi yêu cuộc sống tự do trên thành phố. Tôi miệt mài đắm chìm cuộc sống sôi động, phồn hoa mà quên mất đi rằng cha mẹ tôi vẫn luôn ngóng chờ tôi đi về mỗi cuối tuần.

Thậm chí, ông bà còn hay khiến mì ăn mà mường tượng tôi đang ngồi đó vừa ăn vừa xuýt thoa như cái hồi tôi còn bé tí.

Bát mì thơm ngon tới thế mà giờ đây tôi thấy đắng ngắt trong miệng.

Tự nhiên, tôi thấy sống mũi mình cay cay và một giọt nước mắt chảy ra....

Lời bàn

Với mỗi loài người, những ngày ấu thơ mái ấm, thân phụ mẹ chính là trái đất của chúng ta. Nhưng khi trưởng thành cuộc sống tạo dựng ra những con đường không giống nhau. Chúng ta phải rời xa mái ấm thân thương để bước vào cuộc sống bận rộn đầy nhanh lẹ.

Và thường chúng ta sẽ bắt nhịp và quen rất với tốc độ cao với nhịp sống hối hả ấy. Thời gian nhanh chóng trôi với tốc độ cao và cũng cuốn chúng ta trong cái vòng tròn của công việc, cuộc sống và những đam mê.

Nhưng trong cái cuộc sống vô cùng bận rộn và nhanh chóng mà chúng ta đã quen, nhường như chúng ta bỏ quên rằng bản thân vẫn còn một nơi để cần chúng ta về, và không để ý rằng nơi đó phụ thân mẹ vẫn sớm hôm ngóng chờ chúng ta trở về.

 Chảy nước mắt vì 1 bát mì: Bài học Về nhà đi con ai cũng nên thực hiện trước khi quá muộn - Ảnh 4.

Phụ thân mẹ có thể không trách cứ chúng ta bởi muôn nghìn lí do mà chúng ta đưa ra. Phụ vương mẹ có thể sẽ không sống cả thế cục để ở bên chúng ta, nhưng cam đoan một vấn đề rằng, thân phụ mẹ có thể dành tình kính yêu cho chúng ta đến hết cả thế cuộc.

Vì thế, hãy trân trọng những ngày 04 tuần mà chúng ta còn phụ thân mẹ. Dù đây không hề là nhân tố gì quá to lớn. Nó có thể chỉ là 1 cuộc điện thoại để hỏi thăm hay là 1 chuyến đi về thăm cha mẹ.

Rồi sẽ có lúc bạn sẽ trông thấy rằng cha mẹ cần chúng ta cũng hệt như chúng ta cần phụ thân mẹ khi còn nhỏ bé vậy.

Bao bọc lâu rồi bạn không về nhà?

Hãy tư vấn nghi vấn đó bằng một chuyến xe với hành trình mang tên là “Trở về”. Cam kết một vấn đề rằng, bạn sẽ thấy hành trình này là không bao giờ là ăn hại mà còn vô cùng ấm áp và hạnh phúc, bởi mái ấm là nơi an toàn nhất mà bất kỳ người nào dù Bạn hay Tôi cũng muốn tậu về…

Theo Minh Quyên

Trí thức trẻ


Xem nhiều hơn: bat dong san

0 nhận xét:

Đăng nhận xét