Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2019

Thử làm 'cú đêm' một bốn tuần, mỗi ngày ngủ 4 tiếng, tôi trông thấy mình đã hủy hoại cuộc đời như nào

2 giờ sáng.

Tôi tự hỏi mình đang làm cho gì vào giờ này, khi trên Facebook của tôi chỉ còn thưa thớt một số người chưa đi ngủ, hoặc phần nhiều là những người bạn du học sinh lệch múi giờ. Gần 4 tuần OT, ngày nào tôi cũng về nhà vào 11h đêm. Đáng nhẽ ra tôi phải lên giường sau đó một tiếng nhưng không, những lề thói thường nhật vẫn níu chân tôi bên máy tính: Kiểm tra email công việc, nhắn tin với đồng đội một lúc, nghe nhạc xem phim hay lại tràn ngập trong những câu chuyện vô thưởng vô phạt Facebook.

Tôi đã chuyển thành một "cú đêm" gần một bốn tuần này, 4 tiếng cho mỗi đêm đã khiến cho tôi thực sự biến thành cú đêm.

Giống như một gã say rượu không nhân thức bản thân mình say, tôi không biết những cơn bực dọc vô cớ của bản thân vào mỗi buổi sáng là do mất ngủ, dù đồng nghiệp có nói gì đi nữa. Ai cũng nhân thức điều ấy, chỉ có tôi bằng lòng và vùng vằng mỗi khi người nào đó nói "dạo này anh có vẻ thiếu ngủ". Ví như ai đó nói rằng những kẻ nghiện tìm thấy sự phấn khích và khiến sức khỏe tiêu diệt, đám "cú đêm" - hoặc ít nhất là tôi không thấy có gì phấn khích khi đi ngủ vào 2-3 giờ sáng và để sức khỏe hủy hoại. Nhưng nó đã thành một thói quen.

Những cuộc họp buổi sáng đã như tra tấn thì công việc buổi chiều còn hoảng hồn khi cơn bi thiết ngủ cứ kéo tới ùn ùn. Tôi chẳng thể tập trung vào công tác và thỉnh thoảng như muốn đổ sập xuống. Cơn ngủ không qua đi như trút cả nỗi bực dọc lên người tôi để xả hết lên đồng nghiệp, người nhà. Bạn sẽ không thể đếm được tôi cáu gắt với bao nhiêu người trong một ngày, đôi khi là cả "sếp". Khi đầu óc bạn chậm rì rì trong nghĩ suy về một giấc ngủ, yếu tố độc nhất bạn có thể tập trung và nghĩ tới là chiếc giường. Những ngày đầu tương tự trôi qua với tốc độ cao tưởng như xong xuôi rồi nhưng hóa ra, bạn chỉ chuyển trong khoảng mỏi mệt, găng sang áp lực và lúc nào cũng cảm thấy mọi thứ dồn nén chờ Đợi chờ đổ sập lên đầu.

Mất ngủ không giống như những hội chứng bệnh tật gì khác; bạn nghĩ rằng những mệt mỏi, thờ thẫn đó như một phần của việc đi khiến hay cuộc sống, để rồi bỏ mặc và đổ lỗi cho nhân tố khác. Nghịch lý thay cho những người như tôi, mất ngủ là vậy nhưng khi có cơ hội được ngủ, nhiều lúc chúng tôi lại khước từ.

Thử làm cú đêm một tháng, mỗi ngày ngủ 4 tiếng, tôi nhận ra mình đã hủy hoại cuộc đời như nào - Ảnh 1.

Một tuần trước tiên, tôi có những dấu hiệu của việc mệt mỏi và uể oải; cà phê biến thành "người bạn thân" dù các biểu thị như mất dồn vào một chỗ, lơi là công tác vẫn tồn tại. Thỉnh thoảng người nào đó khiến cho tôi giật thột sẽ kiếm được lại một lời quát mắng thậm tệ.

Đến tuần thứ nhì, tôi thường xuyên thấp thỏm và găng tay; khi công tác cứ dồn lại vì tôi chẳng thể tập trung, tôi nhiều lần bận bịu lỗi hơn trong công việc. Ầy, cốc cà phê của tôi đâu rồi, tài liệu gì cần gửi cho sếp ấy nhỉ? còn bao nhiêu cái công bố nữa thì mới hết ngày vậy.

Hết tuần thứ ba, tôi thấy bản thân có vẻ như đang stress thật. Bữa qua tôi ngủ có 4 tiếng thôi mà nay công ti có họp viên chức gấp. Xúc cảm như một chiếc tàu lượn cao tốc - có lúc tôi thấy găng, tim đập miên man nhưng đôi khi, tôi thấy giống một gã trầm cảm. Chẳng thể, làm sao người ta biết được phiên bản thân bản thân trầm cảm? Không, làm sao có thể được?

Bữa nay là thứ mấy?

Tôi đói. Nhị giờ sáng, tôi xuống nhà mua đồ ăn để lấp đầy cơn đói, cũng một vài tiếng rồi chứ ít đâu. Sữa, bánh ngọt, mì tôm - trông tôi không giống một nhân viên văn phòng nữa, nhìn tôi trong gương giống một Hikikomori, bê tha và buông xuôi hơn. Nhưng kệ, tôi không còn tha thiết với những hình ảnh phiên bản thân xinh xắn nữa. Tôi sẽ chờ tới mùa OT đi qua, khi ấy có lẽ mọi lề thói sinh hoạt sẽ quay về thông thường: về nhà vào 7h tối, ăn uống nghỉ dưỡng lướt Facebook đến 10 giờ rồi đi ngủ. Cafe không còn là bạn, mì tôm chắc cũng không, và chắc chắn sẽ không thức giấc dậy trên bàn máy tính vào lúc 7 giờ sáng, quờ quạng đồ đoàn rồi nhanh chân tới công ty.

Còn hiện nay, để tôi ăn nốt đống mì gói này đã. Nốt tuần nữa thôi…

Những người trẻ tự tiêu diệt thế cuộc chính mình

Ví như có một lúc nào đó tỉnh táo và tập trung hơn để nghĩ về câu chuyện giấc ngủ của bạn dạng thân, tôi nhìn thấy rằng chính mình không phải cá nhân đơn chiếc trên hành tinh này. Mỗi đêm tôi thức, có hàng triệu người trẻ đang thức cùng tôi, những "cú đêm" có khi còn thức muộn hơn tôi. Họ là những cô cậu thế hệ Y và giờ là cả gen Z - đám trẻ sinh sau năm 2000. Họ gọi chúng tôi bằng phổ biến cái tên, một thế hệ chon von, tham vọng, nhiều vấn đề trầm cảm, sức ép với công việc chồng chất. Đương nhiên, tôi nhớ ra một tên gọi khác của gen Y.

Một thế hệ thiếu ngủ. Những người trẻ đang tự hủy hoại thế cuộc bản thân bằng việc "xà xẻo" giấc ngủ của phiên bản thân, nghĩ rằng bạn có thể khiến phổ biến việc hơn nếu không ngủ. Cuộc sống tân tiến đem đến cho chúng tôi công nghiệp, đổi lại chúng tôi phải đánh đổi giấc ngủ - như một thỏa hiệp tưởng mức độ như vô tư. Và ví như đọc câu chuyện của tôi ở trên, bạn hiểu tôi phải đánh đổi sức khỏe, tinh thần, công việc và cả những mối quan hệ.

Thử làm cú đêm một tháng, mỗi ngày ngủ 4 tiếng, tôi nhận ra mình đã hủy hoại cuộc đời như nào - Ảnh 2.

Theo một nghiên cứu tham gia năm 2018, Singapore là non sông có tỷ trọng thiếu ngủ cao thứ nhì nhân loại, chỉ sau Anh - và thế hệ Millennials là hàng ngũ tuổi có tỷ trọng thiếu ngủ cao nhất trong bảng điều tra. Làng nhàng, những người trong độ tuổi trong khoảng 18 tới 38 chỉ có khoảng thời gian ngủ khoảng 7 tiếng một ngày, thấp hơn so với mức được các chuyên gia sức khỏe khuyên là 7-9 tiếng. Tuy nhiên, đa số cũng không nắm bắt rõ những thứ như một vòng ngủ sâu là như nào; khi đã chọn việc ít ngủ, chúng ta ngó lơ luôn đi mọi quy tắc hay cách thức sống lành mạnh nào.

Chúng tôi thường đi ngủ muộn hơn ba má - lướt Facebook mỗi đêm tham gia khoảng 12 giờ, một đồng đội cú đêm vẫn còn trên mạng. Mọi thứ như một bức xúc Domino - khi bộn bề trong những suy nghĩ - điều của thế hệ trẻ, mọi thứ cứ lẩn quẩn vòng vo trong tâm khảm trong khoảng sáng tới đêm khuya. Có những thị trấn không ngủ, luôn sáng đèn mỗi đêm và có những căn phòng không ngủ, nơi người trẻ vẫn còn thao thức trong mớ bòng bong nghĩ suy.

Theo dò la, có khoảng ⅓ người trẻ Singapore chấp nhận việc hy sinh thời gian ngủ để làm cho việc. Những người trẻ chiếm giữ khoảng 20% đội ngũ công trạng của giang sơn này. Không chỉ công tác ngốn thời điểm ngủ của người trẻ, áp lực về vốn đầu tư và bao tay công việc về deadline, công việc cũng theo họ đến khi đi ngủ. Tôi và họ đều đang gồng chính mình trong một cuộc chạy đua, từ sáng tới đêm, trong khoảng việc học cho tới công tác mà chỉ ngủ rộng rãi hơn bạn bè một chút, chúng tôi sợ rằng sẽ tụt lại. Không người nào hiểu rằng, 4 tiếng mỗi đêm có thể giúp chúng tôi có thêm thời gian khiến cho việc, nhưng lấy đi thời điểm trong cuộc sống. Vậy khách hàng nào sẽ là người về đích nhanh hơn?

Internet. Facebook. Twitter. Instagram. Messenger. Youtube. Tôi còn kể thiếu những dụng cụ tiến bộ nào níu chân người trẻ đi tham gia mỗi giấc ngủ không? Trở chính mình trên giường, tôi lướt laptop ngẫu nhiên ngủ được, và càng dán mắt vào màn hình, chúng tôi càng trần trọc. Đến tận nửa đêm, tâm não vẫn quay cuồng trong tin hot, giật gân, tấn công ghen tuông, chơi khăm, phim hài. Con người không như một vũ trang có công tắc, chỉ cần ngắt điện ra là dừng hoạt động. Giá như, tôi có thể ngắt bản thân ra khỏi trái đất đầy ảo vọng ấy và đi ngủ...

Thử làm cú đêm một tháng, mỗi ngày ngủ 4 tiếng, tôi nhận ra mình đã hủy hoại cuộc đời như nào - Ảnh 3.

Thiếu ngủ - người ta đã nhắc đến điều này phần nhiều. Ấy nhưng, chỉ khi một lần trải qua những cảm giác bệ rạc, khi tự "phá hủy" mình - nói vậy cũng không ngoa, bằng việc "dè xẻn" thời điểm ngủ, tôi mới nắm bắt đó chẳng hề một trò đùa, cũng ko phải thứ để gây sốc, gây lưu ý. Có lúc tôi ước, bản thân ko phải một millennial để phải mang theo quá nhiều gánh nặng.

Một giấc ngủ, trong khoảng bao giờ cũng thành một gánh nặng vậy?

Theo SKYE

Helino


Đọc thêm: dịch vụ nhà đất

0 nhận xét:

Đăng nhận xét