Thứ Hai, 24 tháng 6, 2019

Thời điểm vô bờ nhưng đời người hữu hạn: Nhìn thấu 'vật cản' những năm 20, 40, 60 tuổi để thế cuộc ko phải ăn năn nhớ tiếc

01

Có một câu chuyện kể về một cặp đôi đang yêu, họ sống chung với nhau ở tầng 80 của căn hộ. Một ngày khi trở về nhà sau chuyến ngao du, họ trông thấy thông báo mất điện ở ngay thang máy. Giờ khắc này họ rất muốn được lên phòng tắm và đi ngủ. Kết quả, người đàn ông nói: “Hay chúng ta đi thang bộ lên nhé”. Cô gái gật đầu, cả hai cùng đi thang bộ lên dù xách túi hành lý to.

Leo lên tới tầng 20, hành lý làm họ mệt mỏi, cô gái nói: “Chính mình bỏ lại balo ở đây đi anh, chờ có điện rồi đi thang máy xuống lấy”. Chàng trai đồng ý, tập thể họ để lại hành lý ở tầng thứ 20 và tiếp tục thoải mái đi bộ lên trên.

Cặp đôi yêu nhau vừa đi vừa vui mắt thủ thỉ, cười đùa. Nhưng nụ cười ấy lại chẳng kéo dài được bao lâu, đôi chân họ mở màn mỏi khi lên đến tầng 40 của tòa nhà. Lúc này, chặng trục đường đi chỉ mới được người tình nhưng rồi họ đã bắt đầu khó tính, đổ lỗi cho kẻ địch, vì cố ý leo lên nên mới mỏi mệt tương tự. Họ bàn cãi, mỏi mệt, họ ca cẩm không thôi rồi họ cũng leo đến tầng 60.

Vì leo cầu thang quãng trục đường xa tương tự làm họ mệt mỏi, dần kiệt sức nên cả nhị cũng không còn đủ sức để bao biện nhau nữa. Chàng trai thông báo: “Đừng bào chữa nhau nữa, bản thân mình đi lên đến phòng đã có gì rồi nói sau”. Sau cùng, họ im lặng và đi lên tới tầng 80, lết chân tới căn hộ của mình.

Họ náo nức đứng trước cửa nhà, chỉ cần tạo dựng cánh cửa này ra mọi chuyện sẽ tươi sáng. Nhưng kết quả, họ đứng đó nhìn nhau bất lực vì không thể tham gia nhà được chỉ vì chìa khóa của họ đang nằm ở trong balo hành lý và chúng đã bị bỏ lại ở tầng 20.

Chiếc chìa khóa tạo dựng cửa căn hộ cũng giống như những ước mơ, hoài bão ấp ủ trong khoảng những năm 20 đã bị lãng quên của con người. Vì vậy, câu chuyện này thực thụ phản ánh hành trình cuộc đời của mỗi người.

Thời gian vô hạn nhưng đời người hữu hạn: Nhìn thấu vật cản những năm 20, 40, 60 tuổi để cuộc đời không phải hối tiếc - Ảnh 1.

02

Trước 20 tuổi

Tuổi trẻ, đầy mơ mộng. Nhưng rồi, cuộc sống của chúng ta lại bị bó hẹp, gò bó bởi những gánh nặng trên vai vì sự hy vọng của mái nhà, thầy cô. Suốt quãng thời gian ấy đã luôn khiến cho chúng ta mỏi mệt, bít tất tay, muốn gục ngã.

Trong khi bạn dạng thân lại chưa đủ trưởng thành, vẫn còn thiếu năng lực. Vì vậy mà chúng ta chẳng thể tránh khỏi những vấp ngã đầu đời. Chúng ta luôn nghĩ là đó là quãng thời điểm thật kinh khủng. Với suy nghĩ đó, chúng ta không thể hưởng thụ nổi những ngày thật sự vui vẻ, thật sự có ý nghĩa.

Sau 20 tuổi

Khoảng thời điểm có thể thoát khỏi gia đình, thoát khỏi những gánh nặng học hành, thi cử thì chúng ta lại khởi đầu đeo đuổi những mong ước, hy vọng của bạn dạng thân mình.

Đây là quãng thời điểm khiến cho chúng ta sức ép, bít tất tay do chính bạn dạng thân chính mình phát hành đa dạng nhất. Nhưng cũng khoảng thời gian này khiến chúng ta cảm thấy vui vẻ vì được thực hiện những mong ước, những mục đích mà bản thân mình hướng tới.

Thời gian vô hạn nhưng đời người hữu hạn: Nhìn thấu vật cản những năm 20, 40, 60 tuổi để cuộc đời không phải hối tiếc - Ảnh 2.

Tới khi 40 tuổi

Nhân loại, chỉ tới khi 40 tuổi quay đầu nhìn lại mới nhìn thấy, chúng ta đã có thật phổ quát tiếc nuối nuối, thật phổ quát ân hận. Chúng ta mở màn cảm thấy ân oán trách, ghen tuông ghét vì những việc đã qua.

Cũng vì tới khi 40 tuổi, chúng ta vẫn chưa thể có được toàn bộ những gì chúng ta muốn, chúng ta lại chưa đạt được những hy vọng mà bản thân tham vọng lúc trước. Đó là nguyên do làm chúng ta cảm thấy bế tắc về bạn dạng thân, về cuộc sống. Vì thế, chúng ta dành suốt một quãng thời gian dài chỉ để ca cẩm vì những việc đã qua từ thời niên thiếu cho tới khi trưởng thành, thành lập công ty, kết hôn, chú tâm con cái và hiện nay.

Khi đã 60 tuổi

Tới khi 60 tuổi, chúng ta nhìn thấy cuộc sống này không còn nhiều thời gian cho chúng ta nữa. Bản thân có thể tự nhủ với lòng rằng thôi ca cẩm vì những vấn đề đã qua, về cuộc sống trước kia không như ý nguyện.

Đến một lúc nào đó, chúng ta sớm nắm bắt ra rằng việc có thể khởi đầu thu giãn cuộc sống mỗi ngày và sống một phương pháp phấn kích, an im trong những năm bốn tuần còn lại của đời chính mình đó là êm ấm.

Chỉ đến khi gần đất xa trời, người ta mới ngẫm nghĩ lại rằng có rất nhiều nhân tố mình đã làm cho được và cũng có vô số yếu tố phiên bản thân vẫn chưa thể hoàn thành. Mặc dù đầy đủ những ước mong ấy được ủ ấp từ khi nào, còn trẻ hay đã già thì lúc này chúng ta đều không còn thời điểm để xong xuôi nhân tố đó nữa. Chúng ta nhìn thấy rằng có những nguyện ước, có những giấc mơ đành phải dở dang mãi.

Thời gian vô hạn nhưng đời người hữu hạn: Nhìn thấu vật cản những năm 20, 40, 60 tuổi để cuộc đời không phải hối tiếc - Ảnh 3.

03

Con người khách hàng nào cũng có tham vọng, ai cũng mong mỏi bản thân có thể giải quyết được những vấn đề bản thân mình muốn. Nhưng mặc dầu tới cuối đời chúng ta vẫn chưa thể xong xuôi nó cũng đừng tiếc nuối chỉ cần bản thân đã thật sự cố gắng là đủ.

Trong lúc 30 tuổi bạn cho rằng ở tuổi 20 mình đã không làm cho hầu hết thứ và hối hận vì vấn đề đó.

Rồi đến khi 40 tuổi bạn lại phát hiện ra bản thân mình có thể xong xuôi được toàn bộ thứ nhưng phiên bản thân lại bỏ qua để rồi giờ chỉ còn nhân thức nhớ tiếc nuối.

Bước đến nửa đời người, khi 50 tuổi con người lại tham vọng, thèm khát được quay ngược thời điểm trở về quãng thời gian của 10 năm trước. Chỉ 10 năm thôi nhưng thật đáng bi lụy, chúng ta không thể làm cho vấn đề đó được.

Bởi thế, có thể cuộc đời này thật sự không được hoàn mỹ như bạn ước muốn. Cuộc sống của bạn sẽ có những lúc gian truân, thuyệt vọng. Tuy phải đối mặt với hiện thực tàn nhẫn tới mức nào, chỉ cần bạn nhớ ý nghĩa thật sự của cuộc thế chính mình. Đời người như một cuộc hành trình, đừng để thời gian trôi qua trong ăn năn tiếc nuối…

Theo Nắng Mai

Trí thức trẻ


Có thể bạn quan tâm: dat xanh

0 nhận xét:

Đăng nhận xét