Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

Chiến tranh thương mại nhìn trong khoảng dòng thiên di công huân đi về Việt Nam

Ước muốn tìm kiếm một cuộc sống tốt hơn cho bản thân và mái nhà, anh Mạnh sang China khiến cho việc trong một nhà máy đóng chai đồ lót ở Đông Quan, dù rằng không nhân thức tiếng Trung. Sáu năm sau, anh về Việt Nam, trở thành giám sát viên cho một công ty TQuốc.

Năm 2013, mức lương nhàng nhàng hàng tháng trong ngành nghề đóng chai tại Đông Quan là khoảng 3.000 CNY (437 đô la Mỹ), theo dữ liệu từ Chtone - một công ti đào tạo nhân sự có hội sở tại Đông Quan. Tại Việt Nam, Mạnh chỉ có thể kiếm được khoảng một phần ba con số đó, theo dữ liệu trong khoảng Tổng cục Báo cáo.

"Tôi cần tiền cho bản thân và gia đình, và tôi muốn kiếm được nhiều nhất có thể", Mạnh nói với tờ South TQuốc Morning Post trong một cuộc phỏng vấn tại một nhà máy ở tỉnh giấc Bắc Giang, nơi anh hiện đang khiến giám sát viên theo ca. 

Cuộc sống ở Đông Quan chẳng hề tiện lợi, nhưng Mạnh đã có thể kiếm được chí ít 6.000 CNY (873 USD) mỗi bốn tuần, khiến cho việc 12 giờ một ngày trong sáu ngày càng tuần, kiếm được 1 quần chúng tệ cho mỗi chiếc áo ngực anh đóng chai ra. 

"Nhà máy cho chúng tôi chỗ ở, vấn đề này thật tốt, nhưng họ đã xếp các cặp vợ chồng không giống nhau tham gia cùng một phòng để tiết kiệm chi tiêu, cũng hơi bất tiện một tí" - Mạnh nói thêm.

Mạnh dần học nói tiếng TQuốc trong khoảng các đồng nghiệp và thậm chí viết vài câu tiếng Trung đơn giản. Họ thường ra ngoài sau giờ khiến việc tới các quầy bán đồ nướng ngoài các con phố vừa uống bia vừa rỉ tai. Chẳng mấy chốc, Mạnh đã thuần thục tiếng Trung: "Món mà tôi nhớ nhất ở TQuốc là giết thịt nướng", Mạnh nói.

Không lâu sau, hậu phi Mạnh, bị hấp bởi mức lương cao đã sang Đông Quan để khiến cho việc cùng anh, nhưng sau đó mang thai và đi về vietnam. 

Sau đó, khi cuộc chiến thương mại Mỹ Trung nổ ra và chi phí đóng gói tăng cao ở China, phổ thông nhà chế biến tại China đại lục phải chuyển tới vn để tận dụng mức lương tương đối thấp và khoảng cách thức địa lý. 

Không lâu sau đó, Mạnh cũng về vn. "Tôi đã già đi và đã tới lúc phải ở bên mái ấm", anh ấy nói. Trong vòng chưa đầy ba năm, hai bà xã chồng đã dành dụm được khoảng 200 triệu Việt Nam Đồng (8.500 đô la Mỹ), đủ để họ sắm một mảnh đất.

Nhu cầu về người lao động lành nghề và các nhà quản lý nói tiếng Trung Quốc đang tăng lên, và Mạnh đã tìm được một công việc dây chuyền đóng gói tại một nhà máy China ở Bắc Giang, và trong vòng chưa đầy ba năm đã được thăng chức làm cho giám sát viên ca. 

"Chúng tôi muốn sắm những người Việt nói tiếng Trung để vừa có thể điều hành người lao động địa phương, vừa có thể giao du với cấp trên là người Trung Quốc", giám đốc nhà máy cho biết. Là giám sát, Mạnh hiện kiếm được khoảng 6.000 CNY (873 USD) mỗi tháng, gấp ba lần lương của một người lao động dây chuyền chế biến tại cùng một nhà máy. 

Công phu Việt nói được tiếng Trung hiện đang càng ngày càng khan hi hữu. Bốn năm trước, cứ đăng tuyển là trong vòng hai ngày ông Weng sẽ thuê được người. Hiện nay thì khó khăn hơn nhiều, ngay cả khi anh tốn đến 2.000 CNY (gần 7 triệu VND ) mỗi 04 tuần để đăng tin tuyển người. Làn sóng đầu tư lớn trong khoảng TQuốc chợt ngột đổ vào đã sản xuất sự cạnh tranh bất lương liệt trên thị trường lao động.

"Trước đó chỉ 5 triệu VND là tôi tuyển được thông ngôn giỏi, giờ thì trả 15 triệu Việt Nam Đồng cũng chưa tuyển được người nào", Weng nói với South Trung Quốc Morning Post trong một cuộc phỏng vấn gần đây. Tổ chức kinh doanh xây đắp của Weng ở Bình Dương, cách thức thành phố Hồ Chí Minh 1 giờ đi ô tô. Hiện đang có 30 khu kĩ nghệ mới trong khu vực này, dịch vụ cho các công ti nước ngoài từ Trung Quốc.

Hoàng An

Theo Trí thức trẻ/South China Morning Post


Xem nhiều hơn: gia dat saigon

0 nhận xét:

Đăng nhận xét