Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019

Lời hứa hẹn 200 năm kế bên phần tuyển mộ của Tổng thống Mỹ: Đủ sâu sắc để thức tỉnh giấc số đông chúng ta

1. Câu chuyện của một đứa trẻ

Bên bờ sông Hudson ở thị trấn New York, Mỹ, cách thức lăng chiêu mộ Tổng thống thứ 18 của nước Mỹ - Ulysses S. Grant chưa đầy 100m, có một bia chiêu tập của con nhỏ. Bên cạnh ngôi chiêu tập này có một tấm bia gỗ, trên đó có ghi một câu chuyện như thế này:

Vào ngày 15/7/1797, một em gầy mới 5 tuổi không may rơi trong khoảng trên vách núi xuống dưới tử chiến. Ba má em bé nhỏ vô cùng gian khổ, họ quyết định táng và dựng bia mộ cho con ngay tại nơi em rơi xuống (đây cũng là phần đất của gia đình họ).

Tất nhiên về sau, vì gia cảnh gian khổ, bố em bé nhỏ đã đánh mất chẳng thể không chuyển nhượng mảnh đất này cho người khác. Anh đưa ra một đòi hỏi khác lạ với người chủ mới, đó là vĩnh viễn để ngôi tuyển mộ của con anh ở địa điểm này.

Chủ mới của mảnh đất đồng ý với nhân tố kiện trên và viết nó tham gia phù hợp đồng. 100 năm trôi qua, mảnh đất được chuyển qua tay phổ biến đời chủ nhưng ngôi mộ của em nhỏ xíu thì vẫn nằm tại đó.

Năm 1897, mảnh đất này được chọn làm nơi an nghỉ cho Tổng thống Ulysses S. Grant nhưng ngôi chiêu mộ của em nhỏ bé năm xưa vẫn được bảo lưu tại đó và biến thành "hàng xóm" với lăng chiêu mộ của ngài Tổng thống.

100 năm nữa lại qua đi, đến 04 tuần 7/1997, tham gia dịp kỷ niệm 100 năm xây dựng lăng chiêu tập Ulysses S. Grant, song song với việc tưởng niệm vị tổng thống quá cố, thị trưởng thị trấn New York đã cho tu sửa ngôi mộ của em tí hon và tự tay viết lại câu chuyện của em trên tấm bia gỗ, để câu chuyện này có thể lưu lại muôn đời.

Một thỏa thuận kéo dài 200 năm nói trên đã truyền đi một đạo lý thật dễ chơi nhưng vô cùng đáng suy ngẫm ở đời: Đã hứa hẹn, nhất quyết phải giữ lời, phải thi hành đến cùng!

Lời hứa 200 năm bên cạnh phần mộ của Tổng thống Mỹ: Đủ sâu sắc để thức tỉnh tất cả chúng ta - Ảnh 1.

2. Câu chuyện của một đàn bà lớn tuổi

Một ngày mùa đông năm 1935, đó là khoảng tời gian mà nền kinh tế của nước Mỹ cực kì ai oán. Hôm đó, một tòa án ở khu cư dân nghèo của thị trấn New York đang xử một vụ án.

Đứng trên bục bị cáo là một người thiếu nữ đã tới tuổi lục tuần. Áo quần bà lão rách rưới, nét mặt u sầu khổ cực nhưng người ta thấy toát ra từ khuôn mặt đó là sự ăn năn phổ quát hơn. Vì ăn cắp bánh mỳ mà chủ quán đã lôi bà ra tòa.

Quan toà hỏi: "Bị cáo, có đúng là bà ăn trộm bánh mì hay không?"

"Thưa vâng, tôi đúng là đã đánh cắp bánh mì" – bà lão cúi đầu giọng run rẩy.

Thẩm phán hỏi tiếp: "Động cơ móc túi bánh mì của bà là gì? Có phải bà quá đói?"

"Vâng" – bà cụ ngước đầu, nhì mắt ngấc nhìn quan tòa rồi nói tiếp: "Tôi đói lắm, nhưng tôi càng cần bánh mì để cho ba đứa cháu đã mất cả thân phụ lẫn mẹ của tôi, đã mấy bây giờ chúng không có gì ăn. Tôi chẳng thể ngồi đó nhìn chúng chết đói được. Chúng chỉ là những đứa trẻ thôi mà!"

Quan tòa gõ gõ chiếc búa gỗ, giọng nghiêm trang: "Tĩnh mịch, sau đây là phán quyết."

Nói kết thúc, ông quay người lại chỗ bà lão nói: "Bị cáo, ta buộc phải chấp hành đúng pháp luật của luật pháp. Bà có hai chọn, hoặc là nộp phạt 10 đô la hoặc là công huân công ích 10 ngày."

Lời hứa 200 năm bên cạnh phần mộ của Tổng thống Mỹ: Đủ sâu sắc để thức tỉnh tất cả chúng ta - Ảnh 2.

Ảnh minh họa.

Nét mặt bà lão lộ rõ sự thống khổ và ăn năn, đối diện quan toà, bà lí nhí trình bày: "Thưa quan toà, tôi tội trạng và chuẩn bị chấp thuận hình thức xử phạt của tòa. Ví như tôi có 10 USD, tôi đã chẳng phải móc túi bánh mỳ. Tôi đồng ý sẽ công sức công ích, nhưng trong 10 ngày đó, 3 đứa trẻ của tôi không nhân thức phải làm sao."

Lúc đó, một người con trai mức độ hơn 40 tuổi đứng lên và đi về phía bà lão, hơi cúi người xuống nói: "Xin hãy nhận hình phạt là nộp 10 đô la Mỹ."

Nói dứt, ông ta quay người lại chỗ những người khác, rút ra 10 USD rồi bỏ tham gia cái mũ trên tay, nói: "Các vị, tôi là thị trưởng thị trấn New York- Fiorello La Guardia, hiện nay, tôi xin các vị mỗi người bỏ ra 50 xu tiền phạt.

Đây là tiền phạt vì sự lãnh cảm, hờ hững của chúng ta, tiền này để phạt chúng ta đã sống trong một thành phố mà một người bà phải đi đánh cắp bánh mì để cứu những đứa cháu không bị chết đói."

Tại tòa, gần như đại chúng nghe dứt đều quá bất ngờ. Nhưng rồi từng người, từng người lặng lẽ đứng dậy, bỏ 50 xu vào chiếc mũ của ngài thị trường, cả quan toà cũng không ngoài lệ.

Về lý mà nói, người thiếu phụ già ăn trộm bánh mì và bị phạt chẳng can dự gì đến những người khác. Nhưng ngài thị trưởng đã chỉ ra một "từ khóa" – đó chính là tiền phí phải trả cho sự hững hờ của chúng ta.

Ông đã cho chúng ta nhân thức, giữa người với người không sinh tồn cái gọi là cô lập, không liên quan.

Đến với thế giới này, là nhân loại trong phố hội, chúng ta luôn có sẵn những ký hợp đồng: Sự hỗ tương về ích lợi vật chất luôn đi kèm với các ký hợp đồng quy định; sự qua lại giữa hành vi luôn đi kèm với các ký hợp đồng tinh thần.

Thiện không chỉ là phẩm chất đối chọi với cái gọi là hờ hững, gian hiểm, tàn nhẫn, tư lợi cá nhân mà nó còn là một thỏa thuận, một lời hứa, một sự cam đoan về mặt tinh thần.

3. Câu chuyện của một mục sư

Mục sư Martin Niemöller người Đức đã khắc một bài thơ ngắn trên Đài tưởng niệm Holocaust New England ở Boston, Massachusetts bỏ ra riêng cho người Do Thái đã bị Đức Quốc thị trấn sát hại trong giai đoạn Holocaust:

Ở Đức, ban dầu họ truy hỏi sát những người theo chủ nghĩa cộng sản, tôi không nói gì, bởi tôi ko phải là người theo chủ nghĩa cộng sản;

Tiếp đến họ truy vấn sát những người Do Thái, tôi không nói gì, bởi vì tôi không hề là người Do Thái;

Về sau họ truy vấn sát các thành viên công hội, tôi không nói gì, bởi vì tôi là tín đồ của đạo Tin lành;

Sau cùng, họ truy nã sát tôi, và lúc này chẳng có bạn nào đứng lên bênh vực hay bảo vệ tôi nữa.

Đây chính là kết cục sau cuối của việc phản bội lại thỏa thuận tinh thần.

Lời hứa 200 năm bên cạnh phần mộ của Tổng thống Mỹ: Đủ sâu sắc để thức tỉnh tất cả chúng ta - Ảnh 3.

Đài tưởng vọng Holocaust New England ở Boston, Massachusetts, Mỹ.

Loài người sống trên đời, người nào cũng có thể chạm chán phải tình huống khó khăn, người nào cũng có thể sẽ biến thành kẻ yếu, nếu như chúng ta lạnh nhạt, bó tay đứng nhìn lúc người khác gặp khó khăn, thì thử hỏi ai có thể bảo đảm rằng bản thân không bao giờ phải nếm trái đắng của cái gọi là bơ vơ?

Lời bình

Chỉ có lương thiện, lòng người mới mong được ánh hào quang quẻ soi sáng, cho nên mà ký hợp đồng về sự lương thiện mới luôn sống sót khắp trái đất này.

Người biết tôn trọng ký hợp đồng, tôn trọng lời hứa hẹn, đó là những người cao cả và người biết trả phụ phí cho sự lãnh đạm lãnh đạm của chính mình mới là người sáng suốt.

Thế nhưng nhân loại trong phố hội hiện giờ thật sự quá hờ hững hung tàn, và có lẽ đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ phải trả giá cho sự ích kỷ đó của bản thân mình.

Theo Nguyễn Nhung

Trí thức trẻ


Tham khảo thêm: gia dat saigon

0 nhận xét:

Đăng nhận xét