Thứ Tư, 22 tháng 5, 2019

Gian nan: Vượt qua được chính là món vàng cho người trưởng thành, giả dụ bận bịu kẹt lại, nó sẽ là cái hố không đáy bóp nghẹt bạn

Trải qua bế tắc và âu sầu, càng trở thành khỏe khoắn hơn

Không biết quý khách có từng trải qua những lúc thế này chưa: Thực ra bản thân không gặp công kích gì, không bị thất bại, cũng không gặp mặt đen thui, nhưng lại cảm thấy chán nản một cách thức khó khăn hiểu, lười xem xét đến người khác và cuộc sống bao quanh, chỉ muốn âm thầm trong góc nhỏ thuộc về bản thân mình, sống trong quả đât riêng của bản thân mình, dù chỉ là trong giây phút.

Ngày trước có một đọc giả từng kể với tôi: Anh ta có một thói quen, chính là sau khi tan sở, thường ngồi trong văn phòng thêm nửa tiếng rồi mới về nhà. Nhưng anh ta không làm gì cả, chỉ lặng lẽ uống trà, nghe nhạc, và lật một vài trang sách còn đang đọc dở ra xem.

Tôi nghĩ có lẽ do sức ép công việc, những chuyện nhỏ xíu nhặt của gia đình, hoặc một số chuyện phức tạp nào đó trong cuộc sống đã khiến anh ta cảm thấy mỏi mệt nên mới tương tự. Mà thời điểm cô đơn một mình này, chính là thời gian anh ta tự đưa ra để yếu tố chỉnh lại xúc cảm cá nhân của bản thân. Do vì anh ta không muốn đem phiền não về nhà, khiến phiền thê thiếp con, mái ấm.

Có người từng nói rằng, trong nhân loại của người trưởng thành, nhị trong khoảng "thuận tiện" thật sự không thuận tiện chút nào. Có lẽ, càng trưởng thành lại càng cảm thấy lẻ loi.

Cả một đoạn đường chạy đua về phía trước, chúng ta học phương pháp kiên trì, học cách thức nhẫn nhịn, học phương pháp ưng ý những việc nỗ lực vô cùng nhưng vẫn không như ý nguyện...

Nhưng có đôi khi, thứ khiến chúng ta gục ngã, không hề là chuyện gì đó to con, mà chỉ là vài việc ốm trong mắt người khác. Chúng ta bị mắc kẹt trong khó khăn, chẳng phải là chưa mua ra cách thức thoát thân, mà vì chúng ta mơ hồ, chúng ta chùn bước, chúng ta sợ sệt hay thậm chí là muốn nghỉ ngơi.

"Tôi chẳng phải đau vì sử dụng chân không leo núi, tôi đau vì dùng chân không chạy trên cát." Nghe được câu này, có lẽ phổ quát người sẽ cười nhạo bạn vì khiến quá nhân tố. Nhưng chỉ có bạn nhân thức, hàng ngàn đoạn đường cát lẫn đá nhọn bạn đã đi qua, đã dần bào mòn niềm tin và ý chí của bạn, khiến cho bạn chán nản đến thế nào?

Nhưng bạn biết không, nếu bạn dừng lại, trước mặt bạn vẫn chỉ là những lời cười nhạo, còn sau lưng bạn, cũng chỉ có con đường cát tiến thưởng mù mịt xa xôi.

Vì thế, hãy học bí quyết tự an ủi phiên bản thân trong thầm yên ổn, cũng học cách thức tiêu hủy năng lực thụ động của chính mình trong thầm lặng đi thôi.

Khó khăn: Vượt qua được chính là món quà cho người trưởng thành, nếu mắc kẹt lại, nó sẽ là cái hố không đáy bóp nghẹt bạn - Ảnh 1.

Học bí quyết tự chữa lành vết thương, tự cổ vũ mình

Có người nói rằng, tuổi tác càng cao, lại càng ít thì thầm và thích im tĩnh. Vì có một vài lời, tậu không ra người thích hợp để nói, cũng tậu không thấy người có thể thật sự tin tưởng để giãi tỏ nỗi lòng. Có khổ, có mệt, cũng cắn răng mà chịu đựng. Do vì trưởng thành rồi, người nào cũng rất bận, không khách hàng nào thảnh thơi đi thưởng thức thứ bạn trải qua, cũng không khách hàng nào thanh nhàn để cảm kiếm được nỗi đau bạn đang gặp gỡ.

Lúc trước có một đoạn thời điểm tôi luôn cảm thấy buông xuôi và bất lực. Thứ nhất, có thể là do cơ thể quá mỏi mệt mà không có cách thức nào để bổ sung năng lượng khuyết điểm. Thứ hai, có thể là do tiêu chí đặt ra cho mình quá cao, nên thường không hài lòng với bản thân mình.

Mặc dù đối với bằng hữu, tôi luôn là một người hăng hái, tâm huyết, không nhân thức gục ngã hay buông xuôi là gì. Nhưng đôi lúc khi có một bản thân, tinh thần tôi đôi lúc thật sự có phần sa sút. Do vì mỗi ngày có hồ hết việc, đa dạng kế hoạch và yêu cầu cho bản thân mình. Cuộc sống không cho phép tôi dừng lại nghỉ ngơi quá lâu, cũng không chuẩn y tôi chìm đắm trong những xúc cảm chán nản quá lâu.

Thế nên để điều chỉnh, tôi thường dành ra cho mình những khoảng yên ổn, khóa facebook, không tám chuyện với người khác, ngủ đủ giấc, ăn đúng giờ, đọc sách, uống trà, ngắm cảnh,... Như vậy, tôi rất với tốc độ cao có thể thoát ra khỏi hiện trạng bị động của chính mình.

Có đôi lúc, chúng ta không còn nguyện ý kể cho người thân, bạn bè nghe về lo lắng và nỗi bi lụy của bản thân mình như khi còn nhỏ tuổi nữa. Ngoài việc không muốn làm phiền họ, quan trọng hơn là, chúng ta đã học được bí quyết tự cổ vũ và tự chữa lành vết thương cho mình.

Khi còn trẻ, mỗi người đều cho rằng, thật lòng có thể đổi lấy sự thấu hiểu, gian truân có thể san sớt và yên ủi lẫn nhau.

Nhưng sau một thời điểm lăn lộn trong phường hội rồi ta mới phát hình thành, mỗi người đều có phiền não riêng. Ngoài việc tự học cách chữa lành vết thương ra, sẽ rất khó khăn để gặp được người giúp bạn.

Khó khăn: Vượt qua được chính là món quà cho người trưởng thành, nếu mắc kẹt lại, nó sẽ là cái hố không đáy bóp nghẹt bạn - Ảnh 2.

Chúng ta hình thành không phải người mạnh khỏe, nhưng chúng ta được hiện ra để học gián đoạn nên mạnh bạo

Chúng ta cố gắng kiên định, không hề để vượt mặt người khác, mà để vượt lên gian nan, buồn phiền của chính phiên bản thân.

Người khác có thể cho bạn sự an ủi và động viên, nhưng bạn mới là người tự vượt lên buồn bã và rắc rối của bản thân mình.

Bởi vì cuộc sống của mỗi người, dù là đắng hay ngọt đều do tự bản thân thưởng thức. Con đường của mỗi người, dù cong vút hay cân đối đều phải tự mình đi.

Đồng thời, bạn cũng nên tậu ra cách thức giải áp lực riêng của chính mình, không nên ép bản thân quá găng tay, cũng không nên buông thả bạn dạng thân quá mức.

Như vậy, chúng ta có thể kiểm soát và thăng bằng cuộc sống.

Mỗi người khỏe mạnh đều có một đoạn thời điểm tự mình cắn răng chịu khổ, không bạn nào hỗ trợ, không người nào ủng hộ, cũng không ai sưởi ấm.

Tôi từng xem qua một câu nói thế này: "Trái đất này khiến cho gì có đưa than ngày tuyết rơi, chỉ có dệt hoa trên gấm thôi. Bạn muốn được người khác dệt hoa trên gấm, đầu tiên bạn phải biến thành gấm đã." Thị trấn hội luôn thực tại như vậy đó. Thế nên, bạn phải học bí quyết tự chính mình vượt lên mọi chuyện.

Gian nan, giả dụ bạn vượt qua được chính là món vàng cho người trưởng thành, ví như không vượt qua được sẽ biến thành cái hố sâu.

Mong rằng mỗi người chúng ta đều sẽ thuận lợi trên bước tuyến đường đã chọn, cũng như học được cách thức vượt qua mọi khó khăn.

Theo Thiên Tuyết

Trí thức trẻ


Tham khảo thêm: bds

0 nhận xét:

Đăng nhận xét